1 Ngàn Năm Sau [...] – Chương 5

09

Dạo này kỳ lạ thật, tiệm gần như chẳng có khách.

Khó khăn lắm mới đợi được một vị khách đến.

Người đó vừa nhìn thấy Phù Lệ ngồi bên cạnh tôi liền co giò chạy mất.

Tôi suy nghĩ một chút:

“Chắc tại anh nghiêm quá, gặp khách thì anh phải cười lên.”

Phù Lệ ngoan ngoãn cười với khách.

Làm chị Thỏ Yêu đang đắp mặt nạ sợ đến mức vừa run vừa khóc nức nở.

“Tại sao anh… lại ở đây?”

Phù Lệ cúi đầu.

“Xin lỗi, là do tôi không được yêu thích, hay em đuổi tôi đi nhé.”

Chị Thỏ Yêu run còn dữ hơn.

“Không không không, là do tôi không được yêu thích, hay là tôi đi thì hơn.”

Tôi vội vàng an ủi cả hai bên:

“Đừng ai đi hết, ngồi xuống đi.”

“Anh ấy là người mới, chưa có chỗ ở, nên tạm thời ở đây với chúng tôi. Anh ấy cũng không có tiền, nên ở lại làm việc để trừ tiền phòng thôi.”

“Tôi thấy anh ấy cũng tội nghiệp, chẳng lẽ để anh ấy ngủ ngoài đường sao?”

Chị Thỏ Yêu tròn mắt lườm Phù Lệ một cái.

Phù Lệ khẽ cong môi, mỉm cười.

Chị Thỏ Yêu run lên bần bật.

“Tôi cảm thấy mình còn tội nghiệp hơn cơ, hu hu hu…”

Nói xong chị ấy run rẩy bỏ đi.

Mấy ngày sau chẳng có khách nào ghé qua.

Do việc kinh doanh quá thảm hại, chị tôi đóng cửa tiệm để sửa sang một thời gian.

Phù Lệ không còn chỗ ở.

“Vậy anh đến nhà chị tôi ở tạm đi, nhưng chỉ có thể ở trong phòng của tôi thôi.”

Tôi thấy hơi ngượng.

Nhất là khi Phù Lệ nhìn căn phòng toàn màu hồng của tôi, sự xấu hổ đạt đỉnh điểm.

“Nếu anh không thích, tôi sẽ đổi hết mấy thứ này.”

“Không đâu, tôi thích lắm.”

Tôi hơi bất ngờ.

Ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt có ý cười của anh.

Anh nghiêng đầu:

“Dễ thương mà, giống em vậy.”

Trong tích tắc.

Mặt tôi đỏ bừng.

Mấy anh đẹp trai đều biết nói lời ngọt như vậy sao?

“Vậy… vậy anh cứ ngủ thế nhé, nếu cần gì thì cứ gọi tôi.”

“Tôi đi trước đây…”

“Tiểu Mãn.”

Anh bỗng gọi tôi.

Tôi quay đầu lại.

“Ngủ ngon.”

Anh mỉm cười với tôi, ánh mắt ôn hòa, trông giống hệt một công tử nho nhã của gia đình quý tộc thời xưa.

“Cảm ơn em đã nhường phòng cho tôi.”

“Không… không cần cảm ơn đâu.”

“… Ngủ ngon.”

Tôi cảm thấy mình như hơi lâng lâng.

Về đến phòng, chị nhìn tôi đầy ngạc nhiên:

“Mặt đỏ thế này, sốt à?”

Tôi vỗ vỗ mặt mình, nhỏ giọng phản bác:

“Tại ngoài trời hơi nóng thôi.”

“Kỳ lạ thật, chỗ này toàn âm khí, làm gì có nóng.”

Tôi lảng tránh qua loa:

“Ngủ đi, mệt quá rồi.”

Nửa đêm tôi bị ác mộng làm tỉnh giấc.

Mơ màng đứng dậy, mò mẫm ra nhà vệ sinh.

Rồi lại mơ mơ hồ hồ quay về phòng.

Sau đó, nằm xuống giường.

Theo thói quen, tôi chạm vào người bên cạnh.

Ơ? Sao tay chị lại to vậy?

Người chị lạnh quá.

Ngực chị hình như cũng nhỏ hơn, lại còn cứng cứng.

Tôi kéo chăn đắp cho chị, đắp đến tận cổ.

Được rồi, vậy là không lạnh nữa nhé.

Tôi yên tâm nằm xuống.

Loáng thoáng cảm thấy mình quên mất chuyện gì đó, nhưng cơn buồn ngủ kéo đến, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Dường như bên tai có một tiếng thở dài.

Trong mơ, tôi luôn cảm thấy mình đang ôm một cục băng, lạnh quá.

Rồi cái gì đó ôm lấy tôi, vỗ nhẹ lên lưng tôi.

Hình như còn thì thầm câu gì đó:

“Bé con, em mà như thế nữa thì tôi không chịu nổi đâu…”

Có thứ gì mềm mềm lướt qua mặt tôi.

10

Sáng hôm sau.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng hét của chị.

“Tiểu Mãn, em… sao hai người ngủ chung thế kia?”

Tôi dụi mắt.

Ngơ ngác ngồi dậy.

Rồi nhìn thấy người nằm cạnh mình không phải chị, mà là quái mới – Phù Lệ – người vừa dọn vào tối qua.

Phù Lệ vô tội chớp mắt nhìn tôi.

Trên cổ áo anh còn mở hai nút.

Trên cổ có vài vết như bị vật gì đó cào qua.

Trông mềm yếu đến mức dễ bị đè xuống.

Tôi nhớ lại chuyện tối qua không ổn, xấu hổ gãi đầu, lắp bắp nói:

“Ờ… tôi hình như đi nhầm phòng, xin lỗi nha.”

Phù Lệ khẽ chỉnh lại cổ áo, hào phóng mỉm cười:

“Không sao, đây vốn là phòng của em, cứ tự nhiên.”

Chị nhìn chúng tôi đầy ẩn ý:

“Ngủ chung mà say sưa ghê nhỉ.”

Đúng ha.

Tôi vốn thần kinh thô.

Không ngờ một quái như Phù Lệ mà cảnh giác cũng thấp vậy, nửa đêm có người chui lên giường cũng chẳng biết.

Tôi nghĩ chắc chỉ là sự cố thôi.

Nhưng sáng hôm sau, tôi lại tỉnh dậy, nhìn gương mặt đang ngủ say bên cạnh mà lặng người.

Xong rồi, tối qua tôi hình như còn chẳng đi vệ sinh.

Chẳng lẽ tôi bị mộng du sao?

Tôi nghiêm túc dặn dò Phù Lệ:

“Mỗi tối ngủ anh nhớ khóa cửa, đừng để tôi vào nữa.”

Anh cười gật đầu:

“Được thôi.”

Kết quả, tối đó, khóa cửa hỏng luôn.

“Tch, cái khóa hỏng đúng lúc thật.”

Chị liếc nhìn đầy ẩn ý.

Tôi gật đầu.

Trong lòng thấy hơi khó xử.

Trước giờ tôi không nhận ra, chẳng lẽ tôi… mê trai đến mức này sao?

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...