Ba năm sau khi chia tay Hạ Tư Yến, Lục Giản Ý đến núi tuyết Mê Lý. Nhưng trong một trận lở tuyết, cô bị chôn vùi vĩnh viễn dưới chân núi. Khoảnh khắc ý thức tan biến, giọng của Diêm Vương vang lên bên tai cô: “Lục Giản Ý, cô chết nơi đất khách quê người, không thể vào luân hồi. Bổn vương cho cô ba ngày, để lá rụng về cội.” Khi mở mắt ra lần nữa, Lục Giản Ý phát hiện mình đã quay lại trong xe, bên cạnh là thi thể đã lạnh cứng của chính mình.
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận