49 50 – Chương 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

23.

 

Thang máy đi lên, dừng ở tầng 46, tầng cao nhất.

 

"Đưa đến đây là được rồi, cậu quay lại ăn mừng với họ đi."

 

Nói xong, tôi hơi chậm chạp quay đầu lại, bấm mở khóa cửa.

 

Vừa định bước vào, cổ tay đột nhiên bị người ta giữ chặt, kéo mạnh vào lòng, sau đó đẩy tôi ngã vào trong cửa.

 

Tôi bước những bước loạng choạng, cùng Tề Kiến Bạch ngã xuống ghế sô pha.

 

Trong nhà không bật đèn, tối om.

 

Nhưng ánh đèn muôn nhà hắt vào từ cửa sổ sát đất, vừa đủ chiếu sáng đường nét ngũ quan của anh trong bóng tối.

 

"Tại sao chị không nói gì?"

 

Tề Kiến Bạch lên tiếng bên môi tôi,

 

"Chị thông minh như vậy, chẳng phải đã đoán ra từ lâu rồi sao?"

 

"Đoán ra cái gì?"

 

"Đoán ra chuyện ly hôn của chị và họ Phó bị người ta phanh phui sau đó, những phỏng đoán và thảo luận trên mạng về mối quan hệ của chúng ta, đều là do em dẫn dắt."

 

Anh càng tiến gần hơn, đôi môi gần như dán vào môi tôi.

 

Tôi im lặng một lúc, lý trí dần dần tỉnh táo lại từ cơn say:

 

"Đoán ra rồi, nhưng em không hiểu, mục đích em làm những chuyện này là gì."

 

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Anh đột nhiên xoay người, sải bước chân dài, bước qua eo tôi, cả người ngồi lên người tôi.

 

"Từ đầu đến cuối, em chỉ có một mục đích, chính là ở bên chị, nhưng rõ ràng chị luôn né tránh em."

 

"Tối hôm đó, chị nói chúng ta chỉ là duyên phận thoáng qua, không phải đang yêu đương."

 

"Vậy em sẽ cho chị thấy, cả thế giới đều ủng hộ chúng ta yêu nhau."

 

Anh vừa nói, vừa cúi người xuống.

 

Khoảng cách rút ngắn, từng chút một áp sát, dùng má cọ cọ vào tôi.

 

"Sai lầm thì cứ sai lầm, giả vờ thành thật cũng được, em cứ muốn thích chị."

 

"Em càng thích chị, thì càng ghét Phó Thần. Cho dù chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, hắn dựa vào cái gì mà có thể chiếm hữu chị bốn năm? Vì vậy em đã nghĩ cách, đưa hắn vào trong đó."

 

Ngón tay tôi luồn qua mái tóc mềm mại của anh, hơi siết chặt.

 

Chàng trai ngẩng đầu lên, yết hầu căng cứng trên đường nét cổ rõ ràng, xinh đẹp lại mong manh.

 

Tôi nhỏ giọng nói: "Cậu không hận chị sao?"

 

"Hận thì sao chứ? Tỉnh dậy, ý nghĩ đầu tiên nảy ra vẫn là muốn ở bên chị."

 

"Em đã đi điều tra một số chuyện của chị trước đây, biết chị có thể đứng trước mặt em, đã trải qua muôn vàn khó khăn."

 

Anh nâng mặt tôi lên, thì thầm bên môi tôi,

 

"Lý Tuyết, trên thế giới này, không có mấy người có thể mạnh mẽ và kiên định như chị."

 

"Em còn rất may mắn, lúc đầu chị thấy sắc nảy lòng tham, người chọn là em."

 

"Không có danh phận cũng không sao, chị chỉ có ham muốn với em, không có tình yêu cũng không sao."

 

Nụ hôn đó dọc theo đường cong cơ thể đi xuống, để lại một vệt nước đứt quãng, phản chiếu ánh trăng.

 

Tất cả mọi thứ, đều chảy trôi trong đêm tối chỉ có ánh sáng yếu ớt này, mờ ám vừa đủ.

 

Ngay cả sự điên cuồng ẩn giấu trong xương tủy anh, cũng trở nên không còn bí mật.

 

Như hai toa tàu được nối với nhau trên đường ray, Tề Kiến Bạch ôm lấy tôi, chúng tôi loạng choạng đi về phía cửa sổ.

 

Chống tay lên kính, nhìn về phía mặt trăng.

 

"Chị, bám chắc vào một chút…"

 

Sau một nụ hôn ướt át kéo dài, ánh mắt tôi mê man vì say r/ượu và d/ục vọ/ng, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Độ cao 46 tầng, gần như có thể chạm vào mặt trăng, lại có thể thu trọn cảnh sắc và ánh đèn của cả thành phố vào tầm mắt.

 

Trong dòng suy nghĩ dần dần bay bổng, vô số đoạn ngắn trong quá khứ hiện lên trong đầu tôi.

 

Ánh đèn màu hồng đã sáng suốt bao nhiêu năm, khung cảnh đồi bại thỉnh thoảng bị nhìn lén qua khe hở của tấm rèm lay động.

 

Khu tập thể san sát, khe hở chật hẹp, tuyết tích tụ vào mùa đông, đến mùa xuân cũng chậm chạp không tan, bị giẫm đạp thành một mảnh lầy lội.

 

Tôi ngẩng đầu lên từ con hẻm u ám, thậm chí không thể nhìn thấy vầng trăng tròn vẹn trên bầu trời đêm.

 

Từ lúc đó, trong lòng tôi chỉ có khát khao quyền lực và dục vọng.

 

Nhưng rốt cuộc là từ khi nào, thỉnh thoảng cũng nhớ đến ánh mắt luôn chân thành, nhiệt tình của Tề Kiến Bạch khi nhìn tôi?

 

Con sóng lớn nhất đột nhiên va vào ghềnh đá, b.ắ.n ra một mảng bọt trắng.

 

Sự trống rỗng trong lòng bỗng chốc bị lấp đầy bởi sự cuồn cuộn, tôi nắm chặt lấy vai Tề Kiến Bạch, thở hổn hển hai hơi.

 

Tầm nhìn bị nước mắt làm mờ đi.

 

Anh nhìn tôi, đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa ướt đẫm mồ hôi của tôi ra sau tai.

 

Khàn giọng nói:

 

"Mùa xuân sắp qua rồi, Lý Tuyết."

 

"Bây giờ, em giao trái tim em cho chị."

 

"Còn trái tim chị, có thể mãi mãi tự do."

 

(Hoàn chính văn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...