80 Gram Vàng – Chương 8

8

Toàn thân tôi run bần bật, nước mắt tuôn xối xả:

“Mì bò… ngon lắm. Lớn lên rồi sẽ tốt hơn… chúng ta sẽ có tất cả những gì thuộc về mình…”

Suốt quãng tuổi trẻ của tôi, chưa bao giờ hiểu rõ:

Trưởng thành là gì?

Cái gọi là đau lớn lên là gì?

Phải chín chắn đến mức nào mới coi là lớn?

Có người, dẫu đã sáu mươi, bảy mươi, thậm chí đến khi chết đi, tâm hồn vẫn mãi là đứa trẻ non nớt nằm cùng thân xác già nua trong quan tài.

Còn tôi, cái đau lớn lên không chỉ là những đêm bắp chân co rút đau đớn, không chỉ là cơn đau thể xác của chu kỳ mỗi tháng.

Mà là cảm giác bị xé ra khỏi gia đình, từng lớp từng lớp lột bỏ, đến khi chỉ còn xương và máu.

Là cảm giác phải trả lại gấp đôi mọi thứ cha mẹ từng cho.

Là những lời ác độc đến từ chính người mà tôi yêu thương nhất.

Là sự lợi dụng, toan tính biến người ruột thịt thành kẻ xa lạ.

Là người từng nắm tay dạy tôi tập đi, giờ chỉ mong biến tôi thành một cái máy rút tiền, để nuôi bà và đứa con trai bà yêu nhất.

Trưởng thành là gì?

Giờ đây tôi hiểu rằng:

Là khi bạn không còn trông chờ vào thứ tình yêu vốn chưa từng tồn tại.

Là khi bạn biết tự chăm sóc mình quan trọng hơn chiều lòng người khác.

Là khi bạn quyết định yêu thương bản thân và nuôi dưỡng lại chính mình một lần nữa.

Tiếc là, tôi bước vào trung niên mới thấu được đạo lý này.

Tôi nhớ một câu nói:

“Trong quãng đời tối tăm đó, tôi đã tự kéo mình ra khỏi vực thẳm. Không có ai cứu mình thì mình tự làm người đó.”

Một tháng sau, ca phẫu thuật của tôi thành công. Tôi sống sót và được xuất viện.

Trên bệ cửa sổ đặt bó hoa và giỏ trái cây do các anh chị công an gửi tặng.

Cô y tá mỉm cười rút chai truyền cuối cùng:

“Chúc mừng nhé, chị đã khỏe mạnh xuất viện rồi.”

Tôi xúc động cảm ơn rối rít. Ở cửa phòng bệnh, chị công an mặc thường phục mỉm cười dịu dàng:

“Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn gì ngon ngon nào.”

Một tháng trước, chính họ đã cùng nhau đưa tôi đến bệnh viện.

Chú công an già bận rộn làm thủ tục nhập viện, tự ứng trước toàn bộ chi phí – một lần bốn mươi ngàn.

Cậu cảnh sát trẻ thì giúp tôi minh oan trên mạng, bắt hàng xóm đã đăng video lên mạng phải xin lỗi công khai và gỡ bài.

Khi tôi hôn mê, chính cậu còn lập một tài khoản thay tôi, cập nhật tình hình để trấn an những người lo lắng.

Hiện tài khoản đó đã có hơn 50 vạn người theo dõi.

Cây vàng 80 gram của tôi, khi tôi tỉnh lại, chị công an đã trả về nguyên vẹn.

Chị còn nhờ người chế tác thành một chiếc vòng tay đẹp, không thiếu một gram.

Vì lo cho cuộc sống của tôi sau khi ra viện, chị còn chủ động tìm giúp một công việc phù hợp, chờ tôi hồi sức xong sẽ đi phỏng vấn.

Tôi muốn sống, lần này là vì chính mình mà sống, cũng để xứng đáng với những con người tốt bụng đã dang tay cứu giúp.

Em trai tôi thi trượt đại học, sau đó ép mẹ bán nhà cho đi du học.

Chưa kịp đặt chân tới nước ngoài, nó đã bị bọn môi giới lừa, chuyển thẳng sang Đông Nam Á.

Bố mẹ vét sạch tiền dưỡng già đi cứu, nhưng mang về chỉ là một đứa con tàn tật.

Lúc này, mẹ mới nhớ còn một đứa con gái, liền đến cầu xin tôi.

Nhưng tôi chỉ cười nhạt:

“Muốn tiền nuôi dưỡng à? Thì đi kiện tôi.”

Những hậu quả đó, là do chính họ gieo, thì tự họ phải gặt.

Sau này, tôi vừa đi làm vừa duy trì tài khoản tự media có 50 vạn fan. Cuộc sống thoải mái hơn hẳn.

Chẳng bao lâu, tôi dành dụm mua được căn nhà nhỏ của riêng mình.

Khi học cách yêu bản thân, sự nghiệp của tôi như bật chế độ bay, phát triển rực rỡ. Tôi mở công ty, mua chiếc xe đầu tiên.

Có đôi khi, tôi chợt nhớ đến cậu đạo sĩ năm nào.

Những lời cậu ấy từng nói, bây giờ nghĩ lại thấy chuẩn xác đến rùng mình:

“Cô là nghịch mệnh giả. Muốn mệnh số xoay chuyển, phải trải qua kiếp nạn do chính người thân gây ra. Chỉ khi bị dồn tới tuyệt cảnh, mệnh mới đảo ngược.”

Giờ đây, giàu sang là tôi.

Bình an thuận lợi cũng là tôi.

Cuối cùng, vận mệnh đã đảo chiều.

Trong tuyệt cảnh, tôi dùng tất cả những gì từng làm tôi tổn thương để nuôi dưỡng chính mình.

Và rồi, tôi tự vươn lên thành một cái cây cao lớn.

Tôi trở thành ngọn núi của chính mình.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...