Tác giả: Đường Sơ Dữ và Thẩm Thư Ngôn ở bên một năm, nhưng ngày ánh trăng sáng của về, tự tay tống tù. Sau khi tù, bố Thẩm bảo tới đón . Câu đầu tiên là: “Cô vẫn mặt dày sống tiếp .” còn sức tranh cãi, cũng chẳng giải thích. Anh nắm lấy cằm , đời đừng hòng sống . nhắm mắt, một giọt lệ lăn dài má. , hại ánh trăng sáng của tai nạn. Quãng đời còn , trốn cũng . Dù ở nhà từ nhỏ, che chở 15 năm, cũng yêu cả 15 năm. Sau đó, giày vò vô cùng thảm thiết. Quỳ xuống cầu xin tha thứ cho . Anh vẫn lạnh lùng: “Giản Song, , cô sống bằng chết.”
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận