Anh Là Ai Không [...] – Chương 1

1.

Tôi gặp Lục Thần trên một con đường quốc lộ ở thảo nguyên, một nơi thậm chí còn không có tên trên bản đồ.

 

Chiếc SUV tôi thuê đã bị một đàn bò chặn lại.

 

Những con bò với hai màu vàng trắng xen kẽ, tựa như những hòn đảo di động.

 

Chúng tụ lại thành một dòng lũ, chảy tràn qua trước đầu xe tôi.

 

Tôi tắt máy.

 

Dù sao cũng là đi giải sầu, ở đâu mà chẳng được? Tôi hạ cửa kính xe, cầm chiếc máy ảnh lên, chĩa ống kính về phía dòng sông sinh mệnh hùng vĩ này.

 

"Tách", những đường nét bóng loáng trên lưng bò dưới ánh nắng.

 

"Tách", bụi đất tung bay dưới vó bò đang chạy.

 

Khi đang tìm kiếm tiêu điểm tiếp theo, một bóng người đột nhiên lọt vào khung hình.

 

"Tách", tôi theo bản năng bấm máy.

 

Khoảnh khắc bức ảnh được ghi lại, tim tôi như lỡ một nhịp. Một người đàn ông đang cưỡi ngựa, dừng ở phía bên kia của đàn bò.

 

Anh ta từ trên cao nhìn xuống tôi. Con ngựa màu nâu đỏ, lông bóng mượt, vừa nhìn đã biết là giống tốt.

 

Còn người... càng là "giống" tốt hơn.

 

Trông anh khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.

 

Làn da không đen sạm như tôi tưởng tượng, mà là màu lúa mì khỏe khoắn, ánh lên vẻ bóng bẩy.

 

Vai rộng eo thon, chiếc áo phông đen đơn giản được cơ n.g.ự.c và bắp tay làm cho căng phồng.

 

Đôi chân thon dài, ẩn sau chiếc quần jean sẫm màu.

 

Săn chắc đến độ... khiến người ta không kìm được mà muốn nhìn thêm vài lần.

 

Chân mày người đàn ông khẽ nhướng lên, dường như đang suy tư điều gì đó.

 

Giây tiếp theo, anh thúc bụng ngựa, tiến đến bên cạnh xe tôi.

 

2.

Anh cúi người, dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên cửa kính xe.

 

"Đừng xuống xe."

 

Giọng nói trầm ấm, tiếng phổ thông chuẩn, thái độ cũng khá lịch sự.

 

Anh ta dường như đã giải thích về những rủi ro có thể xảy ra nếu tôi xuống xe.

 

Nhưng tôi hoàn toàn không nghe rõ.

 

Đầu óc như treo máy, chỉ còn lại cảnh quay chậm cận cảnh gương mặt này.

 

Trời ạ, đẹp trai quá đi mất.

 

Lông mày sắc như kiếm, hàng mi dài và dày, sống mũi cao thẳng như sườn núi, đôi môi mỏng trông có vẻ hơi bạc tình...

 

Và cả sự hoang dã mãnh liệt ẩn chứa trong đôi mắt kiêu ngạo tựa chim ưng kia nữa.

 

Trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ: Sức sống.

 

Sau khi Chu Dữ ngoại tình với cô sinh viên mới tròn hai mươi, tin nhắn chia tay có lệ anh ta gửi trong Wechat cũng đã dùng đến từ này.

 

【Dao Dao, em cái gì cũng tốt, chỉ là quá lý trí. Ở bên cô ấy, rất ồn ào, rất ngây ngô, rất ngốc nghếch, nhưng lại có một thứ gọi là... sức sống. Cho nên, xin lỗi em.】

 

Một sợi dây nào đó trong lòng tôi bất ngờ bị lay động. Tôi đặt máy ảnh xuống, nở một nụ cười với người trước mặt:

 

"Xin lỗi nhé, hình như tôi bị lạc đường rồi."

 

Tôi nghiêng đầu, giọng điệu vừa mềm mại vừa vô tội:

 

"Anh ơi, cho hỏi gần đây có chỗ nào trọ không ạ?"

 

Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, tôi cố tình ngừng lại hai giây.

 

Ngay trước khi anh định mở lời, tôi lại nói thêm:

 

 "Ví dụ như... nhà anh chẳng hạn?"

 

3

 

Người đàn ông trước mặt hơi sững lại một chút.

 

Anh không trả lời ngay câu hỏi của tôi.

 

Chỉ quay ngựa lại, huýt một tiếng sáo về phía sau đàn bò.

 

Từ xa vọng lại vài tiếng đáp.

 

Mấy bóng người cưỡi ngựa xuất hiện,

 

là những người đàn ông trung niên mặc áo choàng dân tộc đặc trưng vùng thảo nguyên.

 

Họ có dáng vẻ đúng kiểu mục dân như trong tưởng tượng.

 

Tay nghề điều khiển bò thuần thục đến mức khiến người ta phải khâm phục.

 

Dòng “lũ bò” lập tức trở nên trật tự, tản về phía triền cỏ bên đường.

 

Chỉ vài phút sau, con đường trở nên thông thoáng.

 

“Đi theo.”

 

Anh chỉ để lại hai từ ngắn gọn.

 

Con ngựa phi lên trước.

 

Tôi khởi động xe, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng phía trước—

 

Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!

bờ vai rộng, lưng thẳng, hai chân dài miên man.

 

Ngồi trên con tuấn mã lực lưỡng, vậy mà không hề bị lu mờ.

 

Tôi âm thầm so sánh, có khi thân hình nhỏ xíu của mình đứng cạnh anh chỉ giống như... món phụ kiện treo bên người.

 

Chạy được một đoạn, anh móc tai nghe ra, hình như đang gọi điện.

 

Trong đầu tôi bắt đầu tính toán.

 

Có phải... anh đang liên lạc với người nhà, chuẩn bị tiếp đãi cô “khách lạc đường” này không?

 

Người vùng thảo nguyên, gọi vợ là gì nhỉ?

 

4

 

Tôi nhấn ga chạy sát lên song song với anh.

 

Nghe tiếng động, anh nghiêng đầu nhìn sang.

 

Gió thổi tung những lọn tóc trước trán, để lộ vầng trán sáng bóng.

 

Đúng kiểu nam thần toàn năng.

 

“Anh gì ơi—”

 

“Lục Thần.”

 

Anh cắt ngang lời tôi, giọng nói bị gió mang theo nhưng vẫn rành rọt.

 

Lục Thần? Không phải kiểu tên như “Ba Đặc Nhĩ” hay “Thiết Mộc Chân” sao?

 

Nghe cứ như... người thành phố ấy.

 

Tôi có hơi ngẩn ra, Lục Thần liền dừng lại, ánh mắt dừng trên mặt tôi:

 

“Sao vậy?”

 

“À... tôi tên là Hạ Tri Dao.”

 

Ánh mắt anh khẽ d.a.o động.

 

Tôi lấy lại tinh thần, hỏi tiếp:

 

“Lục Thần, anh bao nhiêu tuổi rồi?”

 

“Ba mươi mốt.”

 

Tim tôi khẽ giật một cái.

 

Tuổi này mà ở vùng thảo nguyên, chắc cũng con đàn cháu đống rồi.

 

“Vậy... con anh mấy tuổi rồi?”

 

Nghe xong câu hỏi, Lục Thần im lặng vài giây.

 

Sau đó anh bật cười, hàm răng trắng đều lộ ra.

 

“Tôi còn chưa kết hôn.”

 

Anh dừng một chút, có vẻ cảm thấy chưa đủ rõ ràng, lại bổ sung:

 

“Tôi độc thân.”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...