Ánh Trăng Chưa Tàn [...] – Chương 17.5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

01.

Tôi đã không kịp gặp mặt Hiệu Hiệu lần cuối. 

Ngày biết tin cô ấy chết, trên đường tôi lái xe đi tới gặp cô ấy thì xảy ra va chạm với một chiếc xe tải, phải đưa vào phòng ICU. 

Chờ đến khi tôi tỉnh lại thì cô ấy đã được an táng xong xuôi.

Nghe nói, mẹ vợ đã mặc bộ sườn xám màu đỏ thẫm do chính tay Hiệu Hiệu may lần cuối để chủ trì tang lễ. Trên bia mộ của Hiệu Hiệu có khắc, người lập bia mộ là: [Mẹ: Trần Tú Anh].

Sau khi ra khỏi phòng ICU đến phòng chăm sóc đặc biệt, tôi lập tức kêu hộ lý đẩy xe lăn cho mình, đưa tôi đến nghĩa trang một chuyến.

Nhưng tôi đã chần chừ, nán lại ở bên ngoài rất lâu. Cũng không biết là cô ấy có còn muốn nhìn thấy tôi nữa hay không?

Mãi tới lúc hoàng hôn, tôi mới được đẩy xe lăn vào. Mẹ vợ đã chôn cất cô ấy ở bên mộ của ba vợ. Hai khối bia đá gần kề dựa dẫm vào nhau, tôi muốn đưa tay chạm vào khối bia đá lạnh lẽo ấy thì bất ngờ lại bị lật xe.

Hộ lý vội vàng đến dìu tôi dậy: "Tiên sinh..."

Tôi phất tay, ngồi song song với bia đá của Hiệu Hiệu: "Phiền cậu tránh mặt một chút, tôi muốn ở một mình với cô ấy."

Sau khi người hộ lý đã đi xa, tôi mới run rẩy rút ra điếu thuốc, run rẩy dùng ngón tay đã tàn khuyết nhấn nút bật lửa. Hơi khói vào phổi khiến tôi ho sặc sụa đến mức chảy cả nước mắt. Hiệu Hiệu... Sao em không nói gì với anh?

02.

Tháng đầu tiên sau khi Hiệu Hiệu qua đời. Tôi ngồi trên xe lăn, mang theo ngón tay không còn trọn vẹn xuất viện. Trận tai nạn giao thông đã hủy đi đôi chân, cũng cắt đứt luôn ngón tay cầm bút vẽ của tôi.

Trong ngày đầu tiên tôi về nhà, mẹ vợ đã tìm đến. Bà muốn tôi và Hiệu Hiệu ly hôn. Nhưng thật ra, chỉ cần một trong hai người qua đời thì hôn nhân sẽ tự động được cởi bỏ. Chỉ có điều, bà vẫn nhất quyết lấy ra một tờ đơn viết tay rồi bảo tôi ký tên, nói đây là nguyện vọng của Hiệu Hiệu.

Hiệu Hiệu để lại cho tôi một bức di thư, bên trong chỉ có hàng chữ: Qua mùng sáu tết, chúng ta ly hôn nhé!

Nhưng cô ấy đã c.h.ế.t vào khuya mùng năm...

Tôi hỏi mẹ vợ: "Mẹ! Hiệu Hiệu có để lại lời nào khác không..."

Mẹ vợ nhếch môi, lau nước mắt đọng trong khóe mắt: "Cậu đừng gọi tôi là mẹ, tôi nhận không nổi đâu!"

Mẹ vợ là người dịu dàng nhất mà tôi từng gặp trên đời. Nếu như có một ngày bà không còn dịu dàng nữa, thì chắc chắn là đối phương đã gây ra chuyện vô cùng quá đáng.

Mà tôi thì lại chính là cái người quá đáng kia!

"Ký đi, để tôi còn đốt cho Hiệu Hiệu."

Tôi trầm mặc, cuối cùng cũng viết ra từng nét bút ký tên của mình. Bởi vì ngón tay không đủ sức lực nên chữ viết ra vặn vẹo vô cùng.

Bây giờ Hiệu Hiệu đã không còn là vợ của tôi nữa...

Mẹ vợ tỉ mỉ gấp lại lá đơn, bà hỏi tôi: "Hứa Hiểu Nhiên đâu?"

Tôi giật mình.

Bà lại nói: "Đuổi cô ta đi."

Hiệu Hiệu cũng từng nhắc đến chuyện đuổi Hứa Hiểu Nhiên, nhưng tôi đã trả lời cô ấy như thế nào?

"Em lại nổi điên cái gì vậy hả?"

Hiệu Hiệu không điên, là giác quan thứ sáu của cô ấy nhạy cảm phát giác được sự ái muội bất thường giữa tôi và Hứa Hiểu Nhiên.

Hứa Hiểu Nhiên có trí tưởng tượng bay cao không bị giới hạn, có sự hoạt bát năng nổ nhiệt huyết của tuổi trẻ mà Hiệu Hiệu, người đã đi theo tôi suốt mười hai năm, sớm đã bị cuộc sống mài giũa đến hao mòn. 

Cho nên, khi nghe Hứa Hiểu Nhiên bàn về "ông tổ của hội họa thời Đường" - Triển Tử Kiền thì tôi đã kéo ra một cái ghế ngồi xuống đối diện với cô ta.

Nhưng tôi đã quên rằng, bài luận văn tốt nghiệp của Hiệu Hiệu chính là viết về Triển Tử Kiền. Nếu thật sự muốn bàn đến thì đương nhiên là Hiệu Hiệu phải rõ ràng hơn ai hết. 

Mà tôi thì lại bị linh hồn trẻ tuổi kia cùng sự nhàm chán trong hôn nhân biến đầu óc trở nên mê muội không lối thoát.

Lúc tôi sa thải Hứa Hiểu Nhiên. Cô ta vẫn còn hỏi tôi: "Tại sao chứ?!!!"

Tôi yếu nhược trả lời: "Bởi vì chúng ta đã đi sai đường rồi."

Nhưng Hứa Hiểu Nhiên vẫn cố chấp không chịu rời đi. Mỗi ngày cô ta đều như thường đến studio làm việc, nói phải cùng tôi đi qua vực thẳm nhân sinh này.

Tôi nhìn di ảnh của Hiệu Hiệu, lại nhìn ngón tay và đôi chân đã tàn phế... 

Vẫn là nên để tôi ở lại dưới đáy vực đi!

Tôi liên lạc với đàn anh thời đại học, chính là người đã dùng bản thiết kế của Hiệu Hiệu để chiến thắng Hứa Hiểu Nhiên.

"Anh ra giá đi, phù hợp tôi sẽ bán. Hợp đồng tôi cũng đã mang theo rồi!" Tôi nói.

Đàn anh chỉ khuấy cà phê nói: "Hai đứa này... lúc ra quyết định đều chẳng ai chịu mềm lòng."

Đàn anh chỉ ước chừng trong giây lát, sau đó viết một cái giá rất thấp lên hợp đồng. Tôi nhíu mày không muốn ký tên.

Đàn anh nói: "Không có Minh Nguyệt Hiệu thì Nguyệt Sắc Bất Vãn chẳng đáng tiền."

Tôi trầm mặc ký tên.

Tôi đem tiền bán "Nguyệt Sắc Bất Vãn" gửi cho mẹ vợ nhưng bị bà từ chối. Bà còn nói: "Số tiền này của cậu mua được gì? Có thể mua được mạng của Hiệu Hiệu hay không? Vậy tôi trả gấp đôi cho cậu, cậu trả lại Hiệu Hiệu với mười sáu năm thanh xuân của con bé lại cho tôi đi, trả cho tôi đi!"

Aiz...

Hiệu Hiệu có thói quen ghi nhật ký, cô ấy gọi đó là kết sổ. Mỗi năm Hiệu Hiệu đều phải mua sổ mới, còn có giấy dán rất xinh đẹp để ghi chép vài thứ linh tinh. 

Cô ấy từng nói: "Chuyện gì rồi cũng sẽ có lúc trở nên mơ hồ, nhưng sổ sách sẽ thay em nhớ kỹ."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Thế nên, tôi thật sự đau khổ cầu xin mẹ vợ có thể đưa lại nhật ký của Hiệu Hiệu cho mình không. Nhưng bà ấy lại bảo tôi: "Nằm mơ đi!"

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Trọng Sinh – Đưa Lỗi Lầm Về Đúng Nơi

Trong tiệc mừng thi đậu đại học, thư trúng tuyển của thanh mai trúc mã được chính vị lãnh đạo lớn do cha anh ấy mời tới đích thân mở ra. Thế nhưng, không ai trong bọn họ biết rằng, khi đăng ký nguyện vọng đại học, con nhóc ngổ ngáo được cả nhóm cưng […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...