Ấu Thai Nghênh Khách – Chương 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

Nhân lúc những người đàn ông bỏ chạy tán loạn, tôi đi đến bên cạnh mẹ tôi.

Mẹ tôi sau khi sinh ra nhiều đứa trẻ như vậy, đã hoàn toàn không còn sức sống, miệng há hốc, nhãn cầu lồi ra ngoài.

Bà đã c.h.ế.t vào cái đêm đầy nhục nhã đó rồi. Đáng tiếc, cảnh tượng ngày hôm nay, bà ấy không thể nào nhìn thấy được nữa.

Tôi cố gắng nhắm mắt mẹ tôi lại, sau đó nhẹ nhàng khép miệng bà, để lộ ra một nụ cười. Hy vọng kiếp sau, mẹ tôi sẽ được đầu thai vào chính gia đình của bà. Bà là người có học thức, không nên phải chịu khổ chịu nạn ở trong cái làng này.

Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà hung hăng cấu vào tay mình.

Tôi cũng là người xấu có phải không?

Nếu như không có tôi, có lẽ mẹ tôi đã nghĩ cách trốn thoát rồi.

Nếu như không phải vì muốn bảo vệ tôi, mẹ tôi cũng sẽ không thường xuyên bị cha tôi đánh đập.

Mẹ tôi hận cha tôi như vậy, nhưng vẫn dành hết tình yêu thương cho tôi. Nhưng trong người tôi cũng chảy dòng m.á.u của cha tôi, tôi cũng đáng c.h.ế.t có phải không?

Nghĩ như vậy, tôi liền nhặt một mảnh vải trên giường, định siết cổ tự tử.

Tôi muốn biết, trước khi c.h.ế.t mẹ tôi đã phải chịu đựng nỗi đau như thế nào. Nhưng tôi vừa mới quấn mảnh vải vào cổ, thì có một bàn tay ngăn cản động tác của tôi lại.

Tôi quay đầu nhìn lại, thì ra là thầy mo. Không biết từ lúc nào thầy mo đã đến bên cạnh tôi, bà ta rưng rưng nước mắt, xoa đầu tôi nói:

"Con ngoan, đi theo ta. Sau khi trải qua đêm nay, đợi mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, chúng ta sẽ rời khỏi cái làng này."

 

17

Tôi nhìn chằm chằm vào thầy mo, không biết bà ta nói thật hay giả. Thầy mo dường như nhìn ra sự nghi ngờ và do dự trong mắt tôi, vừa vuốt ve lưng tôi, vừa nói:

"Con à, con có mắt âm dương phải không?"

Tôi giật mình, đồng tử giãn nở, nhìn chằm chằm vào thầy mo không chớp mắt.

Thật ra tôi đã sớm biết bà ấy không phải là mẹ ruột của tôi, nhưng tôi vẫn khuyên cha tôi giữ bà ấy lại. Những người đàn ông đó mỗi lần đến, trên người lại có thêm một lớp hắc khí.

Về sau, gần như tất cả đàn ông trong làng đều bị hắc khí bao phủ, đến nỗi gần như không thể nhìn rõ khuôn mặt thật của họ nữa.

Cha tôi thường xuyên mắng tôi bất lịch sự, nhưng thật sự không phải lỗi của tôi. Bởi vì hắc khí đã che khuất khuôn mặt của họ, tôi thật sự không nhận ra.

Sau đó, hắc khí lại chui vào trong bụng mẹ tôi, biến thành hơn một trăm đứa trẻ. Thật ra tôi không hề sợ hãi, bởi vì tôi biết các em chỉ là muốn về nhà thôi.

Nhưng tại sao thầy mo lại biết được những chuyện này?

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của tôi, thầy mo chỉ cười cười:

"Thật ra tôi đã sớm nhận ra mẹ con có vấn đề."

Tôi liền hỏi:

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

"Vậy tại sao bà không nói cho cha tôi biết?"

Thầy mo lắc đầu, thở dài nói:

"Bà đây, hồi còn trẻ, cũng giống như mẹ con, cũng từng làm gái làng chơi. Những đứa con gái của tôi, cũng từng phải chịu đựng những gì mà các em gái con phải trải qua. Hôm đó bắt mạch cho mẹ con, tôi cảm thấy có một sự thân quen khó tả.

Làm mẹ rồi sao có thể nhẫn tâm hại c.h.ế.t con của mình chứ? Chúng muốn đến đòi nợ, tôi cũng không thể ngăn cản, đúng không?

Ngược lại là con, còn nhỏ như vậy, đã phải chịu đựng nhiều như vậy, con không mệt sao?"

Nghe bà ấy nói đến đây, tôi không kìm được nữa, òa khóc nức nở trong lòng thầy mo.

"Nhưng con vẫn vô dụng, con không bảo vệ được mẹ, còn làm hỏng t.h.i t.h.ể của mẹ. Cha con căn bản không nhớ rõ đã chôn cất các em ở đâu.

Ông ấy cũng không biết, trên con đường dẫn đến khu rừng hoang phía sau núi, rốt cuộc đã chôn cất bao nhiêu t.h.i t.h.ể trẻ sơ sinh.

Trên con đường dẫn đến khu rừng hoang phía sau núi, mẹ con vì uất ức mà tự tử, trên đường đi bà ấy đã vươn tay ra, dẫn dắt vô số linh hồn trẻ em gái, còn có cả em trai con nữa."

Thầy mo ôm chặt tôi, vuốt ve lưng tôi, an ủi:

"Ở hiền gặp lành, gieo nhân nào gặp quả nấy. Họ tự gieo nhân ác, thì phải tự gánh chịu hậu quả. Chuyện này không liên quan gì đến chúng ta.”

Đợi sau khi những oan hồn trẻ con này trả hết nợ đời, ta sẽ làm một buổi lễ, siêu độ cho chúng được đầu thai chuyển thế. Hy vọng kiếp sau, chúng đều có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn."

Tôi lau nước mắt, mỉm cười gật đầu, trong lòng thầm nói thêm một câu:

"Hy vọng chúng ta cũng vậy."

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...