Môi run lên bần bật, nỗi sợ hãi và nhục nhã vì bị lột trần che kín hết gương mặt.
Anh ta “bịch” một tiếng ngã từ ghế xuống quỳ rạp trên sàn, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Vợ ơi… anh sai rồi… anh hồ đồ… anh xin em… nghĩ cho Đoá Đoá…”
“Đừng gọi tôi là vợ!”
Tôi quát chói lói, ruột gan cuộn lên như muốn nôn.
“Và đừng lôi Đoá Đoá vào! Anh không xứng làm ba nó! Ký! Vào!”
Tôi ném bút lên bàn, kim loại va vào mặt giấy nghe rắn chắc lạnh lẽo.
Tay anh ta run như lá sắp lìa cành, mấy lần không cầm nổi bút.
Cuối cùng, dưới sức nặng của đống sao kê chứng minh anh ta đã biển thủ nốt tiền mặt của công ty, chút kháng cự cuối cùng cũng vỡ nát.
Anh ta co ro trên sàn, giữa ánh nhìn khinh miệt và ghê tởm của mọi người, dùng hết sức ký tên mình.
Ngòi bút run đến mức rách giấy, mực nhoè thành vết đen xấu xí.
Tôi giật lại tập giấy, bế Đoá Đoá lên, không buồn nhìn anh ta thêm một lần.
“Má ơi…”
Giọng con gái tôi vang lên nghèn nghẹn trong lòng tôi, non nớt nhưng sắc lạnh.
Con bé chỉ tay về phía người đàn ông đang quỳ run rẩy dưới đất.
“Má, sao cái người xấu đó khóc xấu dữ vậy?”
Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của con bé.
Nhìn gương mặt nó giống hệt Lâm Thâm—không, phải nói là giống hệt tên ác quỷ Lâm Phong—tim tôi nhói lên một nhát sắc lạnh.
Nhưng ngay sau đó, thứ đau đớn ấy lập tức bị thay thế bởi một quyết tâm mãnh liệt, trọn vẹn, của việc giành lại tất cả những gì thuộc về mình.
“Bởi vì,” tôi ôm con vào lòng, đứng thẳng lưng, từng bước một bước ra khỏi cái vũng lầy ngột ngạt này, giọng nói vang lên rõ ràng, bình tĩnh, như lời tuyên bố với mọi người, nhưng hơn hết là với chính mình và tương lai của con:
“Anh ta sẽ không bao giờ làm tổn thương chúng ta nữa.”
Cuốn sổ hộ khẩu trên tay tôi còn nguyên hơi nóng của mực in mới.
【Họ tên: Tô Đoá Đoá】
【Tên cũ: Chu Đoá Đoá】
【Người giám hộ: Tô Tình】
Tôi khép sổ lại, cầm theo tờ đơn ly hôn có chữ ký run rẩy như gà bới của Chu Minh, cùng cuốn sổ đăng ký kết hôn còn dán ảnh cưới hai đứa, và ném tất cả vào thùng rác phân loại màu xanh lá to tướng ở cổng khu chung cư.
“Cạch” một tiếng giòn tan.
Rác thì phải ở trong thùng rác.
Tôi siết chặt bàn tay nhỏ xíu, ấm áp của con gái.
“Đoá Đoá, mình về nhà thôi.”
“Ừ! Về nhà của mình!”
Con bé ngước lên nhìn tôi, khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười trong veo như bầu trời xanh chưa hề vướng mây đen.
Ánh nắng chói chang làm tôi phải nheo mắt lại, nhưng tôi vẫn bước nhanh về phía trước.
Con gái tôi, tôi mang theo.
Con đường của tôi, tôi tự đi.
Bình luận