Bận Rộn Yêu Đương [...] – Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn đứng dậy mặc quần áo, ta vòng tay qua lưng hắn.

 

"Ngươi tên là gì?"

 

"Diệp Phong."

 

Sau khi Diệp Phong đi, ta trở lại cuộc sống thường nhật, yên bình và cô đơn, như dòng nước ch/ết khiến người ta tuyệt vọng.

 

Hai năm sau, Mạnh Phổ được điều chuyển về kinh thành làm quan, vì ta bị bệnh nên đã ở lại Thành Châu một năm mới lên kinh tìm hắn.

 

Lúc đó hắn đã có thiếp thất.

 

Lúc đó ta mới biết, người phụ nữ đó chính là thanh mai trúc mã của hắn, sau khi gia tộc sa sút nàng ta đã trôi dạt đến kinh thành và sống trong thanh lâu.

 

Việc đầu tiên Mạnh Phổ làm khi đến kinh thành chính là chuộc tự do cho nàng ta, và dùng kiệu hoa đỏ rước nàng ta về nhà qua cửa chính.

 

Còn ta, không được ở trong Mạnh phủ, mà phải ở ngoại trạch.

 

Như thể ta mới là thiếp.

 

Ta không gặp lại Diệp Phong nữa. Có lẽ hắn đã ch/ết.

 

Nhưng ta vẫn nhớ về đêm xuân ấy, về những âu yếm hắn mang lại.

 

Một năm sau, Mạnh Phổ được bổ nhiệm làm tể tướng.

 

Đó là khoảnh khắc rực rỡ nhất đời của hắn, hoa tươi khoe sắc, lửa cháy dữ dội.

 

Nhưng không lâu sau đó, hoàng đế đã coi trọng hắn qua đời, người kế vị không phải là đại hoàng tử mà mọi người mong đợi, mà là nhị hoàng tử.

 

Việc này đã khiến cho Mạnh Phổ cùng triều thần bất bình.

 

Không chỉ vì thân phận, mà nhị hoàng tử vốn đã có tiếng xấu, tính tình bạo ngược, tham lam xa đọa.

 

Họ gọi người ấy là "Bạo Quân".

 

Chỉ sau khi Bạo Quân lên ngôi, ta mới biết tên của chàng là “Diệp Phong”.

 

8

 

Ta tìm đến Mạnh Phổ, nói với hắn hãy đưa ta vào cung, ta sẽ giúp hắn loại bỏ Bạo Quân.

 

Vào thời điểm đó, Diệp Phong gần như phát điên, ra lệnh bắt giữ tất cả các nữ nô, đưa vào cung để phục vụ lạc thú của mình.

 

Thiếp thất của Mạnh Phổ chính là nữ nô, nàng ta hoảng sợ một thời gian, lại thêm bị cảm lạnh, cuối cùng đã qua đời.

 

Mạnh Phổ vừa giận vừa hận, trong lòng hắn chỉ muốn báo thù, không suy nghĩ nhiều, liền cho ta giả dạng thiếp thất của mình, dưới danh nghĩa một vũ nữ, đưa vào cung.

 

Và ta rất nhanh nhận được sự sủng ái của Bạo Quân.

 

Trong ba tháng thân mật với Bạo Quân, ta cùng chàng ăn cơm, cùng chàng ngủ, cùng chàng tán gẫu, chỉ không gửi tin tức về cho Mạnh Phổ.

 

Cho đến một ngày, ta chán chường, chuẩn bị ra tay với Mạnh Phổ.

 

Vì vậy, ta tự nhận mình mắc một căn bệnh: Bệnh chỉ có thể nói sự thật.

 

Ta thực sự không muốn như vậy, điều ta mong đợi, chỉ là cùng Mạnh Phổ về quê, mua một căn nhà lớn, sinh mấy đứa trẻ nghịch ngợm, sống một cuộc sống bình dị.

 

Nhưng hắn lại ép ta quá mức.

 

Sau khi mọi thứ trôi qua, vào một ngày xuân, ta cùng Bạo Quân du thuyền trên sông Thành Châu, Bạo Quân hỏi ta:

 

"Bệnh của nàng đã khỏi chưa?"

 

Ta nói.

 

"Trước mặt chàng, không thể nào khỏi được."

 

Bạo Quân ôm ta chặt hơn, vô cùng sủng ái.

 

"Biết trẫm nhận ra nàng lúc nào không?"

 

"Hả? Chẳng phải là ngay từ đầu sao?"

 

Ta tưởng rằng mình nhanh chóng nhận được sủng ái của chàng là vì chàng nhận ra ta.

 

“Trẫm không phải người nhạy bén, trước kia chỉ thấy nàng ưa nhìn, không hiểu sao lại thích.”

 

“Cho đến khi nàng rắc thuốc lên vết thương cho trẫm, trong lọ sứ nhỏ màu xanh nhạt đó là bột trắng, rắc lên vết thương liền giảm đau và cầm máu."

 

Ta cười mà không nói gì, tựa vào lòng bạo quân, ngắm nhìn hoa đào và liễu xanh bên bờ sông, hải âu chao lượn.

 

"Đúng rồi, khi nào thì Lý tể tướng sẵn lòng trở thành Hoàng hậu của trẫm?"

 

"Không làm Hoàng hậu nữa, thiếp có bóng ma khi làm vợ người ta."

 

Việc làm vợ Mạnh Phổ vài năm, đã làm ta sợ hãi.

 

"Vậy được... Vậy trẫm chỉ có thể cô độc một đời."

 

"Không sao, thiếp sẽ ở bên cạnh Bệ hạ, chúng ta quân vương và tể tướng một nhà, thân càng thêm thân.”

 

Bạo Quân một tay giữ gáy, một tay ôm eo, đẩy ta xuống khoang thuyền.

 

Thân thuyền bắt đầu d.a.o động, tạo nên những gợn sóng mơ hồ trên dòng nước xanh.

 

Hết -

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lời Tỏ Tình Dưới Mưa

Buổi họp lớp, bạn gái cũ của Lục Tĩnh Châu làm bẩn chiếc váy mới của tôi. Cô ta hoảng hốt xin lỗi: “Xin lỗi, tôi sẽ đền bù.” Lục Tĩnh Châu nhàn nhạt mỉm cười, giọng điệu nhẹ tênh: “Chiếc váy này của vợ tôi là hàng đấu giá năm ngoái, giá giao dịch […]
0.0 12 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...