Bạn Trai Lấy Của [...] – Chương 8

“Anh hãy đứng ra đệ đơn ly hôn, quá trình này sẽ kéo dài, tạm thời anh có thể xoa dịu cô ta, chờ thời cơ thích hợp rồi chia tay.”

Lư Hải làm đúng như lời tôi nói.

Thậm chí còn nói với Diêu Phân Phân rằng mình sắp chia được một nửa tài sản, không cần phải giết người gây thêm rắc rối.

Người bình thường đến đây chắc sẽ dừng lại.

Nhưng không ngờ được—Diêu Phân Phân không phải người bình thường.

Lối ứng xử dửng dưng của Lư Hải chỉ càng khiến cô ta tin rằng anh ta thật sự đã phản bội tình yêu “chân thành” của mình, rằng anh ta đang muốn thoát khỏi vòng kiểm soát của cô ta.

Vậy nên, Diêu Phân Phân quyết định—giết Lư Hải trước, rồi mới đến lượt tôi.

15

Nghe tôi phân tích, Vương Tân tỏ ra khó hiểu:

“Vậy là chị thật sự đã đoán trước được Lư Hải sẽ gặp chuyện? Vậy tại sao không báo cảnh sát sớm hơn?”

Tôi hỏi ngược lại:

“Nếu tôi báo sớm, khi chưa có chuyện gì xảy ra, các người có tiếp nhận không?
Hoặc giả có nhận, các người có đủ nhân lực để cử người giám sát Diêu Phân Phân 24/24, cho đến khi cô ta thật sự ra tay không?”

Vương Tân im lặng.

“Tôi hiểu mà. Bởi vì đứng từ góc độ của cô, cái chết của Lư Hải nhìn qua đúng là có liên quan đến tôi.”

“Nhưng cô Vương, cô theo dõi tôi lâu như vậy, chắc cũng biết rõ: tôi thật sự không dính líu đến cái chết của anh ta. Tôi quá bận, bận đến mức chẳng có thời gian mà gây án.”

Sự thật là—tôi chỉ làm đúng một việc: bảo Lư Hải lấy chuyện ly hôn ra để thử lòng Diêu Phân Phân.

Và anh ta… đã đạp trúng mìn.

Quả nhiên, Diêu Phân Phân là một kẻ đáng sợ, đã bị phản bội thì thà giết người cũng không chịu buông tha.

Vương Tân đích thân tiễn tôi ra khỏi cục công an.

Suốt dọc đường cô ấy không nói gì. Đến tận cửa, cô mới lên tiếng:

“…Diêu Phân Phân đến giờ vẫn không khai chỗ giấu các phần thi thể khác của Lư Hải.
Chị hiểu cô ta rõ như vậy, thử đoán xem—cô ta sẽ vứt chúng ở đâu?”

Nghe vậy, tôi bật cười.

Rồi tôi chỉ vào… bụng của Vương Tân.

“Cô đoán xem, tại sao cảnh sát chỉ tìm thấy mỗi một bàn tay của Lư Hải?”

Tôi ghé sát tai cô ấy, nói nhỏ:

“Vì trên bàn tay ấy có tên tôi.
Diêu Phân Phân… ghét cay ghét đắng điều đó, nên đã ném riêng nó ra ngoài.”

Sắc mặt Vương Tân lập tức tái mét.

16

Tại sao tôi lại hiểu Diêu Phân Phân đến thế?

Vì tôi và cô ta—là cùng một loại người.

Người như chúng tôi, có lẽ cả đời Vương Tân cũng không thể nào hiểu được.

Yêu là yêu đến cùng, hận cũng hận đến tận xương tủy.

Nhưng tôi lớn hơn cô ta, từng trải hơn, và… giỏi che giấu hơn.

Ngay từ khi phát hiện Lư Hải ngoại tình, tôi đã quyết định: không để cho hai kẻ đó có kết cục tốt đẹp.

Buồn cười nhất là—họ còn mơ tưởng đến chuyện chia đôi tài sản của tôi.

Thế gian này, làm gì có chuyện dễ ăn như thế?

Diêu Phân Phân thì quá trẻ người non dạ.
Còn Lư Hải thì ngu đến mức không biết mình ngu.

Tôi chỉ đứng ngoài quan sát, lạnh lùng chờ thời.

Chỉ với một cuộc gọi báo cảnh sát, tôi đã khiến bộ mặt hèn nhát, ích kỷ thật sự của Lư Hải bộc lộ ngay trước mặt Diêu Phân Phân.

Cô ta ngồi tù suốt một năm, chắc hẳn trong lòng lúc nào cũng bị sự nghi kỵ dằn vặt.

Trong khi đó, tôi và Lư Hải lại sống như một cặp vợ chồng bình thường.

Còn cô ta—mỗi ngày trong tù như một cực hình.

Ra tù, cô ta đưa ra đề nghị giết tôi. Và Lư Hải… không lập tức đồng ý—chỉ vậy thôi, cũng đủ để cô ta xác nhận rằng anh ta phản bội.

Nực cười hơn nữa là, Lư Hải lại nghĩ tôi sẽ giúp anh ta thoát khỏi Diêu Phân Phân.

Vì lý do gì chứ?

Giúp anh ta đá cô ta đi, để vài năm nữa lại thấy anh ta dắt một đứa con gái trẻ khác về ngoại tình lần nữa?

Thà để anh ta và Diêu Phân Phân dằn vặt nhau đến chết.

“Chị nói gì cơ?!”

“Là cô ta vì yêu mà hóa hận, nên ra tay giết chết anh ta.”

Còn tôi?
Những tin nhắn gửi đến điện thoại của Lư Hải là do tôi cố tình soạn và gửi.

Để Diêu Phân Phân biết rằng cảnh sát đã vào cuộc—sớm muộn gì cũng sẽ tra đến cô ta.

Thế nên, cô ta không còn nhiều thời gian—sẽ sớm ra tay với tôi.

Và lúc đó, Vương Tân vì nghi ngờ tôi nên cử người theo dõi tôi suốt 24/24.

Tiếc là… tôi lấy thân mình làm mồi nhử, mà không thể khiến Vương Tân bắt được Diêu Phân Phân ngay tại trận.

Nhưng may mắn là cảnh sát đã nhanh chóng bố trí lực lượng phù hợp—vài ngày sau cô ta đã bị bắt.

Tội danh: giết người, chặt xác—án tử chắc chắn không thoát.

Tôi không cần tự tay ra đòn, cũng đã loại bỏ được một gã chồng phản bội, tham lam tài sản,
và trả đủ nợ cho con tiểu tam ngu ngốc dám trèo lên đầu tôi.

Mà tất cả… chỉ bắt đầu từ việc Lư Hải lén lấy chiếc vòng ngọc của tôi đem đi tặng người khác.

(Toàn văn hoàn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...