Bảo Gia – Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta sai thị vệ dưới trướng cho mấy người kia một trận, nhưng cũng thương hoàng muội nên không đích thân ra mặt.

Đợi mấy tên công tử quyền quý bắt nạt người khác bị đánh đến khóc lóc kể lể, ôm đầu chạy trối ch//ết, ta mới sai người đánh xe về phủ.

Thiếu niên ấy lảo đảo đuổi theo xe ngựa, người đánh xe không đành, đành dừng xe lại, bảo nó mau đi đi.

Nhưng nó lại cung kính hành lễ ngoài cửa xe.

Thiếu niên ấy giọng nói thanh lãnh:

“Xin hỏi, đại nhân tôn tính đại danh?”.

Ta không ngờ tên ăn mày này lại tỏ ra có vẻ muốn báo ơn, bèn khởi chút lòng trắc ẩn, vén một góc rèm gấm, quẳng cho nó một cái túi tiền.

Trong đó đựng không ít bạc, đủ để hắn không lo ăn mặc trong vài năm.

Người ra khỏi thành là “Trần Bảo Gia”, vậy thì bên trong xe ngựa của công chúa phủ, ắt hẳn là Trần Chân Ninh rồi.

Ta ra hiệu cho thị nữ trong xe ngựa, thị nữ ấy liền trả lời thay ta: “Đây là công chúa Chân Ninh”.

Trong phòng, Ngụy Cảnh Tùng nhìn chằm chằm vào mắt ta, buồn rầu buông thõng hai tay xuống:

“Hóa ra hôm đó thật sự là người, ta không biết, ta không biết, nếu có thể làm lại một lần…”.

Thấy hắn ta thất hồn lạc phách như vậy, ta chỉ thấy buồn cười.

Hóa ra kiếp trước, ta và hắn ta vợ chồng mười năm, thế mà chẳng bằng một phần ân huệ tiện tay cho đi.

Ta từng cầu xin Ngụy Cảnh Tùng yêu ta, cũng vô số lần nghi ngờ bản thân, liệu chỉ có người như Chân Ninh mới xứng đáng được yêu hay sao.

Nhưng không ngờ tình yêu của Ngụy Cảnh Tùng lại rẻ mạt đến vậy.

Ta nhắm mắt, rồi lại mở ra, trong mắt đã sáng tỏ.

Chuyện cũ đã qua như áng mây khói.

Ta bình tĩnh nhìn hắn ta:

“Để ta nói cho ngươi biết, làm lại một lần nữa, gặp nhau lần đầu trên phố dài, ta cứu ngươi về phủ, ngươi lấy oán trả ơn, hủy hoại danh dự của ta, g.i.ế.c hại không ít người trong phủ công chúa, hoa ngôn xảo ngữ, lợi dụng ta gánh hết mọi tội lỗi cho ngươi . Sau này ngươi thành công danh vọng, lại sai người b.ắ.n ta ch//ết thảm”.

“Không phải, không phải như vậy”. Ngụy Cảnh Tùng hoảng hốt nhìn ta, “ sai rồi, tất cả đều sai rồi”.

Hắn ta thoáng nhìn ta với vẻ bối rối.

“Trần Bảo Gia, ta không biết người cứu ta năm ấy là nàng”.

hắn ta chăm chú nhìn vào mắt ta, dường như muốn chứng thực:

“Nếu ta phát hiện ra sớm hơn, nếu ta sớm biết người đó là nàng”.

Trong đôi mắt đen của hắn ta tràn đầy hối hận chân thành:

“Chúng ta có thể làm lại từ đầu không?”.

“Không thể”. Ta dứt khoát trả lời hắn ta, “ bây giờ ngươi nói những lời này, cũng chẳng qua chỉ vì ti tiện như sâu bọ”.

“Ngụy Cảnh Tùng ngươi tự cho mình là cao cả, sợ bị tổn hại ở chốn hậu cung này, liều mạng muốn công thành danh toại. Cho nên suốt quãng đường này, càng khó khăn thì càng đáng quý”.

Ngụy Cảnh Tùng lắc đầu: “Ta từng mơ một giấc mơ, mơ thấy nàng và ta từng có một mối tình,trong mơ, nàng đối xử tốt với ta biết bao”.

Trong mắt hắn ta thoáng chút chờ mong: “Ta hôm ở tiệm trà, ta khinh nhờn với nàng, nhưng nàng lại không g.i.ế.c ta, chẳng phải là nàng không nỡ sao?”.

Nghe hắn ta nói vậy, ta đột nhiên bật cười:

“Đúng, đêm hôm đó, bản cung vốn định sai người g.i.ế.c ngươi thẳng tay, nhưng sau này lại đồng ý bỏ qua”.

Ta cúi xuống nhìn hắn ta:

“Ngươi có nghĩ rằng, với tình trạng hơi tàn của ngươi, thì còn sống được bao lâu? Ngụy công tử thử nghĩ xem, từ hôm ở tiệm trà, bệnh của ngươi có vẻ như chẳng đỡ chút nào”.

Hắn ta cau mày, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Ta kiên nhẫn giải thích cho hắn ta:

“vì mẹ kế của Ngụy công tử đã đổi thuốc cho Ngụy công tử. Những năm qua, bà ấy xem ngươi như con đẻ, nhưng năm đó ngươi lại g.i.ế.c hại con ruột của bà ấy”.

Ngụy Cảnh Tùng đột nhiên ngẩng đầu lên, không thể tin được nhìn ta:

“Sao nàng biết được?”.

“Thuốc mà Ngụy phu nhân dùng cho ngươi là thuốc do bản cung đích thân chọn lựa, tốn không ít tiền mới mua được. Nó sẽ khiến cơ thể ngươi ngày càng suy yếu, cho đến ch//ết”.

Việc Ngụy Cảnh Tùng g.i.ế.c hại người em cùng cha khác mẹ là bí mật kinh hoàng, kiếp trước là do chính hắn ta kể cho ta nghe.

Khi đó, Ngụy Cảnh Tùng đã là tể tướng của Đại Yến, không còn phải sợ hãi bất cứ ai nữa.

Còn ta, Trần Bảo Gia, trong mắt hắn ta, chẳng qua chỉ là tù nhân thấp hèn mà thôi.

Sau mười năm chịu đựng, nay được ngẩng cao đầu, Ngụy Cảnh Tùng ở trên cao nhìn xuống, kể cho ta nghe những gian khổ và thủ đoạn thâm độc mà hắn ta đã dùng để có thể đạt được địa vị như thế này.

Một trong số đó chính là việc này.

Người vợ kế của Ngụy Thượng thư vốn là người lương thiện,sau khi trở thành chủ mẫu của phủ Thượng thư, bà ta cũng từng đối xử với Ngụy Cảnh Tùng như con đẻ.

Nhưng hắn ta vẫn thấy không đủ, để củng cố địa vị con trai cả trong phủ Thượng thư, sau khi phu nhân Ngụy mang thai, hắn ta đã đầu độc em trai cùng cha khác mẹ của mình.

E rằng Ngụy Cảnh Tùng cũng khó có thể tin được rằng, bí mật chưa bao giờ bị tiết lộ ở kiếp trước, lại trở thành con d.a.o giúp ta đưa hắn ta xuống địa ngục ở kiếp này.

17

Ra khỏi Ngụy phủ, ta cảm thấy thật thoải mái.

Kiếp trước, ta vang danh lớn nhỏ, ác độc không dung, mười phần chưa chắc đã là do ta làm.

Nhưng ta, Trần Bảo Gia, quả thực không phải người lương thiện gì, để Ngụy Cảnh Tùng ch//ết nhanh gọn như vậy thì quả là quá rẻ mạt đối với hắn ta.

Tốt nhất là hãy để hắn ta chậm rãi chịu giày vò đến ch//ết trong hậu trạch mà hắn ta vô cùng ghê tởm, trong tay những người nữ tử mà hắn ta vô cùng khinh thường.

“Gieo nhân nào gặp quả nấy, hãy cứ ở đây tận hưởng nốt những ngày tháng còn lại của đời ngươi đi”.

Đó là câu nói cuối cùng ta nói với Ngụy Cảnh Tùng.

Trong xe ngựa, Thúy Trúc hỏi ta:

"Công chúa, nhị công chúa điên dữ quá, nhưng nô tỳ vẫn cảm thấy nàng ta điên điên khùng khùng có chỗ kỳ quặc".

Ta vén rèm gấm, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên phố dài Thịnh An người đông như kiến, dường như chẳng có gì khác so với kiếp trước.

“Điên thật hay điên giả thì có quan trọng không?”.

Thúy Trúc có chút không hiểu.

Ta nhìn nàng ta, bình thản nói:

"Quan trọng là, ta sẽ khiến nàng ta sống quãng đời còn lại như một kẻ điên."

Hôm nay, ta đã tiêu tốn quá nhiều sức lực, trở về phủ công chúa thì lại ngửi thấy một mùi hương thơm quyến rũ.

Thẩm Vân Gián cười, dẫn ta vào gian đình ở vườn sau, hắn ta đích thân nấu một bàn toàn món ngon.

Mùi khói bếp nồng nặc xộc vào mắt mũi, Thẩm Vân Gián đứng bên cạnh, nhìn ta với vẻ khoe khoang.

Đột nhiên, ta cảm thấy hơi buồn.

Ta không phải Trần Bảo Gia của kiếp trước, kiếp này ta đã làm rất nhiều điều độc ác mà chàng khó có thể tưởng tượng.

Thẩm Vân Gián gắp một miếng cá vào bát ta:

"Nghĩ gì thế? Trần Bảo Gia, đây là đại tác phẩm mà đại gia ta đã học trong một thời gian dài, nàng làm ra vẻ không nuốt nổi như thế là không nể mặt đại gia ta quá rồi đấy."

Ta hít một hơi thật sâu, quyết định không giấu giếm. Ta kể lại hết tất cả những chuyện đó cho chàng.

Thẩm Vân Gián nghe xong, đưa tay gõ nhẹ vào đầu ta, sau đó nhẹ nhàng nhếch môi:

"Nàng nghĩ, phương thuốc bí truyền mà nàng đưa vào Ngụy phủ, rốt cuộc là ai đã đưa đến tận tay nàng ?

"Nàng tưởng, Trần Chân Ninh chỉ vì bị dọa nên mới phát điên sao?"

Ta im lặng hồi lâu, không nói nên lời.

"Ăn cơm đi, Thẩm Vân Gián."

"Trần Bảo Gia, nàng thật là tiểu nhân đắc chí, được voi đòi tiên."

Chàng cười nghiêng ngả, khuôn mặt đẹp đến mức chói lọi.

Trong cơn mơ màng, ta lại nhìn thấy chàng thiếu niên áo đỏ cưỡi ngựa trên chiến trường năm xưa giơ tay về phía ta:

"Trần Bảo Gia, sau này nếu ngươi không có ai cưới, tiểu gia ta liền tự hạ thấp địa vị cưới ngươi."

Ha, vậy mà ta lại chui vào tay hắn ta rồi.

(Kết thúc)

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...