Bảo Gia – Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn ta rửa trà một lượt rồi đưa cho ta tách trà vừa mới pha.

Ta không đụng đến chén trà đó, mà chỉ bình tĩnh nhìn hắn ta: “Ngụy công tử có chuyện gì muốn bàn bạc với bổn cung?”

“Bảo Gia công chúa, hình như thông minh hơn trước nhiều nhỉ.”

Giọng Ngụy Cảnh Tùng đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Nhưng người không nên đến đây riêng với ta một mình.”

Ánh mắt ta khựng lại, chạm phải nhang mới được đốt ở cạnh bàn nhỏ liền muốn đứng dậy rời đi.

Nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, cả người ta tê liệt không nhúc nhích được.

Ta ép ra khỏi khóe môi vài chữ: “Ngụy Cảnh Tùng, đây là kinh thành, ngươi muốn làm gì?”

Hắn ta từng bước tiến gần đến ta, ngón trỏ vén cao vạt áo của ta lên, cười khẽ:

“Bảo Gia công chúa, người nói xem, nếu ta lưu lại một dấu vết trên người nàng, thì vào đêm tân hôn, vị phu quân tốt của nàng thấy được thì sẽ nghĩ thế nào?”

Ngụy Cảnh Tùng rút khỏi đầu mình một chiếc trâm cài sắc nhọn, đầu trâm dạo chơi trên bờ vai ta, khiến làn da ta run rẩy.

Ta để thị vệ ở ngoài quán trà, vốn dĩ chỉ định cho vị lão thần Thôi Tương Nghi này chút thể diện, nhưng ta lại không ngờ, hành động này ngược lại khiến mình rơi vào thế hiểm nguy.

Lúc này, Thúy Trúc đẩy cửa đi vào: “Công chúa?”

Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn lọt vào mắt Thúy Trúc.

Nàng ta cứng đờ tại chỗ.

Ngụy Cảnh Tùng như thấu hiểu lòng người, cười nhìn gương mặt đỏ bừng của Thúy Trúc.

“Công chúa còn nhỏ, không hiểu lòng người, ta chỉ giúp nàng ấy nhìn rõ trái tim mình. Đừng sợ, cứ coi như mình chẳng thấy gì, sau đêm nay, bản quan sẽ cho ngươi hưởng hết vinh hoa phú quý.”

Ngụy Cảnh Tùng dừng lại một lát: “Nếu ngươi muốn một danh phận thì bản quan cũng sẽ cho ngươi.”

Thúy Trúc liếc nhìn ta một cái, rồi lặng lẽ đi ra ngoài.

Ta đã không còn sức phản kháng, Ngụy Cảnh Tùng cũng cho tùy tùng rời đi.

Mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát, Ngụy Cảnh Tùng cười nhẹ một tiếng: “Trần Bảo Gia, nha đầu của ngươi còn tinh tường hơn cả mắt nhìn người của ngươi.”

Ngụy Cảnh Tùng chắc chắn rằng ta sẽ không bất chấp thanh danh khuê nữ mà để cho chuyện đêm nay truyền ra ngoài, thế thì ắt sẽ phải chịu thiệt thòi.

Còn sau khi ta kết hôn với Thẩm Vân Gián, cả hai chúng ta cũng nảy sinh mâu thuẫn vì chuyện này.

Trong phòng, Ngụy Cảnh Tùng khẽ ho, thấy sắc mặt ta không như hắn ta tưởng tượng hoảng sợ, hắn ta cười lạnh nói:

“Trần Bảo Gia, bỗng nhiên ta lại thay đổi chủ ý rồi. Người nói xem, Thẩm Vân Gián sẽ lấy một người tàn hoa bại liễu chứ?”

Kiếp trước ta đã cố gắng hết sức để giành lấy thì giờ đây lại làm ta buồn nôn.

Ta lại bắt đầu cân nhắc đến vấn đề trong lời nói của hắn ta, nếu không có Thẩm gia, ta còn con tốt nào để dùng nữa.

Nhìn đi, dù kiêu căng như Trần Bảo Gia, cuối cùng cũng phải học cách cân đong đo đếm.

Ngụy Cảnh Tùng bế ta đến chiếc giường bằng tre trong phòng, ánh mắt chế nhạo càng ngày càng nồng đậm.

Ta nắm chặt ngón tay lại, nhưng ngay lúc này, cửa đột nhiên bị đẩy ra một lần nữa.

Thúy Trúc ôm một chiếc bình đất nặng trịch giáng vào đầu Ngụy Cảnh Tùng.

“Ngươi càn rỡ, công chúa là người mà ngươi có thể nhuốm bẩn?”

Ngụy Cảnh Tùng không lường được sự thay đổi đột ngột này, ôm lấy trán không ngừng chảy máu, trợn tròn mắt nhìn Thúy Trúc.

Hắn ta tự phụ rằng mình có thể thấu hiểu lòng người, lúc mới gặp lần đầu, đã nhận ra Thúy Trúc e thẹn với hắn ta.

Ngực Thúy Trúc phập phồng kịch liệt: “Công chúa nhà ta muốn thích ai thì thích, ngươi là cái thá gì chứ, mà còn giúp nàng ấy nhận ra?”

“Thằng nhóc bệnh tật ốm yếu này, công chúa nhà ta tốt bụng tử tế, nhưng không biết đến đạo lý nông phu và rắn trên đời, lại bị loại lòng dạ đen tối như ngươi làm tổn thương.”

Nàng rút trâm bạc trên đầu xuống, đ.â.m vào vai Ngụy Cảnh Tùng, vẫn chưa hết giận:

“ Đúng là ăn gan hùm tim báo, dám cưỡng bức công chúa.”

Thúy Trúc vác ta lên lưng, nhỏ giọng nói với ta: “Công chúa đừng sợ, Thúy Trúc đưa người về phủ.”

Thị vệ trong phủ của điện hạ đều biết ta đang ở quán trà, nếu không được lệnh thì không dám xông vào.

Thúy Trúc đơn thương độc đấu, trước đó không tỏ ra thái độ gì mà lui khỏi quán trà, thực ra là đi gọi thị vệ đến giải quyết tùy tùng của Ngụy Cảnh Tùng.

Nàng lo nghĩ cho danh dự của ta, một mình quay lại phòng này.

10

Phụ hoàng của ta không có con trai, mọi người đều nói rằng, ai cưới được ta thì tức là nắm giữ được một nửa giang sơn của nhà họ Trần.

Kể từ khi ta và Thẩm Vân Gián đính hôn, lời đồn đó lại càng râm ran hơn nữa.

Sở phi thổi gió bên gối một chút, bà ta nói với phụ hoàng rằng: “Đa phần là do Bảo Gia làm bậy sinh sự nên mới khiến cho triều thần bất mãn, lời đồn đại chưa chắc đã vô căn cứ. Thiếp nghĩ, nếu có người bên cạnh khuyên can thì sẽ tốt hơn.”

Phụ hoàng ta để lời này vào tim.

Kiếp trước cũng vậy, lúc đó, ta đã đưa Ngụy Cảnh Tùng về.

Sở phi thổi gió bên gối xong, phụ hoàng ta không chỉ phong Ngụy Cảnh Tùng làm phò mã mà còn ban cho ta chín vị nam sủng.

Kiếp trước, khi ta muốn thoái thác thì phụ hoàng ta đang uống rượu làm thơ ở Đàn Hương trì, thấy ta xông vào, mặt ông không vui:

“Trần Bảo Gia, hãy mở rộng tầm nhìn của bản thân ra nào. Giang sơn nhà họ Trần của ta không thể bị hủy hoại trong tay một gã nam tử được.”

Phụ hoàng khi say rượu đã lay bảy cái ngón tay: “Ít nhất phải bằng con số này.”

Thời ấy, những nam sủng mà triều thần dâng lên đều là các con trai không được gia tộc coi trọng, làm như vậy là để không phải công khai ngoài sáng, bên trên không cần tuân theo phụ hoàng.

Tuy triều đại này không có quy định phò mã không được giữ chức quan, nhưng nếu nam sủng vào triều làm quan thì sẽ bị người đời chê cười.

Kiếp trước, Trần Chân Ninh cùng sở phi liền dùng cái này kích động ta nội bộ mâu thuẫn, người người trong lòng không cam lòng.

Đối với những người nam sủng đó, dù không được cha mẹ mình đánh giá cao trong gia đình, cũng tốt hơn là phải phục vụ cho Trần Bảo Gia ta làm nam sủng.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...