Bảo Gia – Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vả lại, ta cũng chỉ muốn một mình Ngụy Cảnh Tùng, liền đem những nam sủng gạt sang một bên.

Không tới mấy ngày, dân gian râm ran truyền rằng, Trưởng công chúa Hoa An Trần Bảo Gia là đồ biến thái, lấy làm nhục diện thủ làm niềm vui.

Trần Chân Ninh tự mình “thêm dầu vào lửa", làm cho tin đồn trở nên thực tế hơn.

Hơn nữa, ta mặc dù yêu thương Ngụy Cảnh Tùng, nhưng hắn đã lợi dụng khi ta rời khỏi mà cùng Trần Trân Ninh đi g.i.ế.c ch//ết những người nam sủng.

Lột mắt, đ.â.m thủng bụng, treo cổ, cái ch//ết của họ cực kỳ đau đớn, và cho đến khi ta trở về, không một lời đồn nào không được tiết lộ ra ngoài.

Trong sân sau của phủ công chúa, có chính xác chín xác thi thể.

Khi ta trở về, ta bị sốc bởi cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, và đã nôn mấy lần.

Nhưng Ngụy Cảnh Tùng lại an ủi ta , hắn ta chỉ là “ghen” thôi.

Hắn ta đã xử tử người khác bằng luật riêng, còn ta thì phải hứng chịu hậu quả thay hắn ta.

Điều này cũng trở thành một trong số rất nhiều ta lỗi mà Trần Chân Ninh cùng quần thần dâng sớ liệt kê về ta sau này.

 

 

11

Lần này, Sở phi lại làm theo cách cũ.

Ta nhận được chỉ dụ của phụ hoàng vào cung, song hoạn quan trong cung lại nói phụ hoàng đang chờ ta ở Điền hương trì.

Ta được hoạn quan dẫn đến Điền hương trì.

Trước mắt, một hồ nước thơm mùi hương tỏa ra, khiến đầu óc con người trở nên choáng váng, trong hồ có chín người nam tử chỉnh tề cởi hết quần áo.

Nữ quan bên cạnh Sở phi cười tủm tỉm nói: "Sở phi nương nương đã tâu với bệ hạ, tuyển chọn những công tử vừa tuổi…"

Ta cười nhạo ngắt lời nàng ta: "Ta còn chưa lấy chồng, đã đón diện thủ vào phủ, Sở phi có cho rằng người ở biên quan có tính tình tốt không?"

Nữ quan không trả lời, ngược lại lần lượt giới thiệu với ta:

"Phó sứ Thông chính ti, con trai thứ, có sắc đẹp của Phan An.

"Triệu tham tướng, mười chín tuổi, khí chất oai nghiêm, đối với điện hạ nhất mực thâm tình."

Ánh mắt ta dừng lại trên khuôn mặt của Triệu tham tướng, không thấy có sự thâm tình, chỉ thấy hắn ta có vẻ muốn g.i.ế.c ta ngay lập tức.

Kiếp trước, chín con người này đã ra tay hủy hoại thanh danh của ta, cuối cùng bản thân mình cũng phải chịu cảnh “không toàn vẹn”.

Ta đang suy nghĩ, phải làm thế nào để phụ hoàng thu hồi lại thánh chỉ.

Bỗng nhiên, bên ngoài tẩm điện lại truyền đến tiếng cười khe khẽ:

"Ta xem nào, rốt cuộc là ai, đối với nàng có thâm tình sâu nặng thế?"

Thẩm Vân Gián mang theo một thanh kiếm dài vào cung.

Ánh mắt của hắn lướt qua ta, rơi vào khuôn mặt sợ hãi của nữ quan.

Hắn không tiến đến gần hồ nước, chỉ dựa vào cửa điện, thong thả lau thanh kiếm trong tay.

Đôi lông mày đen củaThẩm Vân Gián nhuộm màu tuyết gió, mỗi lần lau, ánh sáng lạnh trên thanh kiếm lại trở nên lạnh lẽo hơn một chút.

Họ muốn vội vã định đoạt chuyện này, song lại quên mất, “chiến công hiển hách” của vị tiểu hầu gia này ở biên quan.

Thanh kiếm trong tay hắn, có tên là “Triều khuyết”, đã uống m.á.u vô số mạng người.

Thẩm Vân Gián ôm kiếm, nhàn nhã nhìn đám người chạy trối ch//ết trong đình.

Cho đến khi trong điện không còn một bóng người, vẻ mặt của Thẩm Vân Gián cũng dần trở nên lạnh lùng trong nháy mắt.

Ta từng bước lùi lại, sơ sẩy rơi vào hồ nước.

Ta bám vào thành hồ, ngẩng khuôn mặt ướt đẫm nước lên: "Nếu ta nói là bọn họ tự muốn, ngươi có tin không?"

Nước nóng khiến hai má ta đỏ bừng.

Ánh mắt củaThẩm Vân Gián đột nhiên sầm lại.

Hắn cởi áo khoác ngoài, quỳ xuống gập lại cẩn thận đặt ở bên hồ nước, đôi bàn tay gầy guộc hữu lực lần lượt vẫy nước trong hồ nước.

"Trần Bảo Gia, ta biết từ trước đến giờ nàng vẫn không thích tuân theo những quy cũ cũ kĩ, nếu sau này nàng để mắt đến ai, thì hãy nói cho ta biết."

Mắt ta sáng lên: "Ngươi cũng đồng ý à?"

Hắn cười hì hì, tiến sát vào tai ta thì thầm: "Ta sẽ dành cho hắn một cách ch//ết có phẩm giá."

Ta dường như đã chọc vào điều gì không nên chọc.

Nhưng có lẽ, có một người chồng hay ghen như vậy cũng chẳng phải là chuyện xấu.

 

12

Ngày xuất giá, nghe nói Sở phi bị bệnh.

Phụ hoàng đích thân chủ trì hôn lễ cho ta và Thẩm Vân Gián.

Do bị bệnh ở chân, Thẩm vương gia không thể đích thân đến kinh thành, song cũng cử người mang lễ vật đến.

Trên lễ đường, trước mắt bao người,Thẩm Vân Gián tặng ta một chiếc cung.

Hoa văn chạm trổ trên gỗ mun tím rất tinh xảo, dây cung làm từ gân hổ của một con hổ vàng mà tự thân hắn săn được, chỉ riêng sự dụng tâm này đã cực kỳ hiếm có.

Toàn kinh thành xôn xao, người dân ở kinh thành chưa từng thấy có người tặng quà cưới kiểu như vậy.

Người người bàn tán: "Tiểu hầu gia họ Thẩm này e là buộc phải cưới theo thánh chỉ."

Thẩm Vân Gián cứ đứng ở giữa điện, như thể không nghe thấy gì.

Hắn ra hiệu cho ta rồi cười: "Trần Bảo Gia, nàng đến rồi."

Trang phục cưới màu đỏ thẫm làm cho ánh mắt hắn trở nên rạng rỡ.

Chiếc cung trên tay củaThẩm Vân Gián không phải là vàng bạc châu báu, cũng chẳng được coi là bảo vật hiếm có gì.

Chỉ làm ta nhớ, kiếp trước, khi thành hôn với Ngụy Cảnh Tùng, ta đã nhận được chiếc cung này do biên quan đưa đến.

Cùng với nó là một tờ giấy.

Chỉ có vài nét chữ, nét chữ như con người, nét chữ dứt khoát và sắc bén.

【Trần Bảo Gia, từ nhỏ nàng làm việc đã không theo khuôn phép, đắc tội với quá nhiều người rồi, đã gả cho người ta làm vợ, cũng đừng quên học vài năng lực phòng thân bên mình.】

Năm đó, ở Trần phủ ở thành An Tha.

Thẩm Vân Gián đã có thể b.ắ.n trăm phát trăm trúng, ta nói vì sao ta không bằng chàng ấy , đó là vì chiếc cung trong tay chàng ấy tốt hơn của ta nhiều.

Thẩm Vân Gián liền đổi cung của mình cho ta, ta không nhận, nói rằng mình muốn chiếc cung tốt nhất thế gian mới xứng với ta.

Hắn ta không vạch trần tâm sự của ta, chỉ cười nhìn ta: "Trần Bảo Gia, tặng quà cũng cần có danh nghĩa."

"Vậy đợi đến khi ta thành hôn, ngươi tặng ta một chiếc cung là được." Ta vừa lắc tay vừa nói rất bàng quang.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...