Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Vân Gián nghiêng đầu suy nghĩ, đánh gãy lời nàng ta:
「Thế nào,nhị công chúa cũng phải cởi bỏ quần áo, tự chứng minh sự trong sạch trước mặt mọi người ư?」
Trước mặt mọi người, Trần Chân Ninh vừa xấu hổ vừa tức giận.
Hắn nắm tay ta, từ tốn nói: "Trần Bảo Gia không chỉ là nữ tử của ta họ Thẩm mà còn là trưởng công chúa của Đại Yên.
"Người mà Thẩm Vân Gián ta yêu, không thể chịu được một chút ấm ức nào.
Nói xong, Thẩm Vân Gián giơ tay ra hiệu cho lính thân cận đứng sau:
"Nhị công chúa nói lung tung, xem xét vì nàng là phận nữ nhi, chỉ trách cứ năm mươi trượng, để lấy đó làm gương.
"Thật hỗn xược, Thẩm Vân Gián, ngươi thật to gan lớn mật! Đây là Kinh đô, không phải doanh trại của các ngươi Thẩm gia.
Trần Chân Ninh kinh hoảng, từng bước lùi ra sau.
Nhưng những lính đó không nghe lời nàng ta, kéo người ra khỏi tàu điện trước mặt mọi người.
Tiếng roi quất bên ngoài điện đan xen với tiếng kêu thảm thiết của Trần Chân Ninh, bi thảm vô cùng.
Thẩm Vân Gián nhìn quanh một vòng, cười hỏi mọi người, mọi người có ý kiến gì không.
Tay phải hắn đã đặt lên vỏ kiếm, ý định uy h.i.ế.p của ai nhìn cũng thấy, ai dám có ý kiến?
Thấy mọi người không nói nên lời, Thẩm Vân Gián mới đến bên tai ta:
"Trần Bảo Gia, không làm nàng sợ chứ?"
Ta lắc đầu.
Hắn yên tâm, đứng cao cao nhìn xuống Trần Chân Ninh, mái tóc rối bời nằm vật xuống đất ngoài điện:
"Quy củ của ta chính là quy củ, nhị công chúa bất bình thì ngày mai tự đi gặp bệ hạ mà khóc.
16
Ngày hôm sau, Sở phi khóc lóc, cản trở phụ hoàng đang đi chầu, muốn thay mặt Trần Chân Ninh đòi lại công bằng.
Nàng ta khóc lóc kể lể, nói Thẩm Vân Gián là một gã to gan lớn mật, dựa vào chiến công trấn thủ biên quan những năm này mà dám đánh công chúa đương triều trước mặt mọi người.
Không ngờ phụ hoàng lại bắt nàng im miệng, xem chuyện mà em trai tốt của nàng làm đi.
Sở quốc công vì cấu kết với Lưu Tri châu, tham ô tiền cứu trợ thiên tai mà bị bắt giam, ba ngày sau sẽ bị c.h.é.m ở Ngọ Môn.
Núi lớn nhất của gia tộc Sở thị bị sụp đổ, bức tường đổ xuống, nhiều người thúc đẩy, nhiều người tố cáo.
Chỉ trong một ngày, rất nhiều vụ việc mua quan bán chức, lập bè phái đã bị đào xới ra.
Chỉ hai ngày sau, trong cung đã truyền đến tin Trần Chân Ninh phát điên.
Người ta nói rằng, nàng ta tận mắt thấy Sở phi thắt cổ tự vẫn trong cung điện Bảo An, dáng vẻ vô cùng khủng khiếp, bị sợ đến mất trí.
Thật đáng tiếc, ta định g.i.ế.c nàng ta.
Vài ngày sau, phủ trưởng công chúa nhận được thiệp mời của phu nhân Ngụy thượng thư.
Ta và Ngụy phu nhân không phải lần đầu tiên gặp mặt.
Trong sảnh chính, bà ấy uống một tách trà, tỏ ra bộ dạng người mẹ ra vẻ lo lắng cho đứa con.
Bà ấy nói với ta, mấy ngày trước, Ngụy Cảnh Tùng đã chống chọi với cơn bệnh rồi lẻn vào phủ nhị công chúa, gặp Trần Chân Ninh một lần, nghe thấy vài "lời điên rồ", sau khi về phủ càng bệnh nặng hơn.
Hai ngày sau như thất hồn lạc phách, nhất định đòi gặp ta.
Điều này khiến ta hơi tò mò.
Ta đến Ngụy phủ, Ngụy Cảnh Tùng đang dưỡng bệnh trong vườn mai ở hậu viện Ngụy phủ.
Phòng của Ngụy Cảnh Tùng bốn bề hở gió, thậm chí còn lạnh hơn cả bên ngoài.
Ta đi đến bên giường, nhìn thấy Ngụy Cảnh Tùng đang nằm trên giường, trong tay cầm một hầu bao, có chút quen mắt nhưng lại không nhớ đã gặp ở đâu.
Hắn bị bệnh hơi lú lẫn, khi cảm nhận có người thì từ từ mở mắt ra.
Thấy là ta, Ngụy Cảnh Tùng lúc đầu có chút mơ hồ, miệng lẩm bẩm không rõ ràng:
"Dối trá, tất cả đều là dối trá.
Sau khi phát hiện không phải ảo giác, Hắn ta khó khăn lật người xuống giường, nhưng lại ngã chỏng vó trên mặt đất, vô cùn chật vật, nhưng vẫn đưa hầu bao trong tay ra trước mặt ta:
"Công chúa Bảo Gia, đây là hầu bao của nàng, có phải không?
Nhìn thấy hình thêu trên hầu bao, ta hơi nhíu mày.
Hồi tưởng lại chuyện cũ.
Có một năm vào đầu xuân, hoàng muội Chân Ninh đến ngoài cung gặp ta, khi đó nàng còn nhỏ, còn chưa khai phủ xuất cung, nàng nói với ta:
"Hồ Tư Nhật ở ngoại thành có danh sỹ tổ chức thơ ca, thời gian thi hoa rất dài, Nho sĩ suốt đêm Cho dù sáng, Chân Ninh muốn cải trang thành nam tử, xin hoàng tỷ cùng đi?
Lúc đó ta đã mở phủ rồi, cũng chẳng hứng thú lắm với những trò múa bút này, bèn đưa lệnh bài của mình cho nàng.
Trần Chân Ninh sợ Sở phi trách phạt, chỉ nói ra cung là để tìm ta chơi.
Ta cho nàng mấy thị vệ bên cạnh, rồi dặn nàng mai phải hồi thành, còn vào thành thì lấy danh nghĩa của ta.
Thiên hạ chỉ biết Trần Bảo Gia ta hành xử phóng túng, chuyện này mà truyền ra ngoài, thì có thêm một chuyện kỳ quái nữa dành cho ta thôi, chẳng đáng gì.
Ta đưa Chân Ninh ra khỏi thành, nhưng trên đường về phủ lại gặp một thiếu niên bị mấy công tử quyền quý chèn ép.
Thiếu niên ấy quần áo rách rưới, bị chúng đ.ấ.m đá túi bụi, đánh đến thâm tím mặt mày, không sao nhận ra được.
Lúc đó ta cũng chưa biết, Ngụy Thượng thư cưới vợ mới, sợ con trai lớn làm loạn nên đành đưa nó ra trang viên ngoại ô ở tạm vài tháng.
Không ngờ tên gia nhân độc ác phản chủ, Ngụy Cảnh Tùng trốn khỏi trang viên,một đường ăn xin vào kinh, định tìm cha mình đòi công đạo.
Ta, Trần Bảo Gia, xưa nay vốn là người thấy chuyện bất bình chẳng tha.
Bình luận