Bắt Đầu Từ Kết [...] – Chương 11

Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy một nỗi mệt mỏi chưa từng có dâng lên.

“Giang Thừa Trạch, anh biết tôi đang cảm thấy thế nào không?”

“Anh biết… em đang giận…”

“Không.” Tôi lắc đầu. “Tôi không giận. Tôi… thất vọng.”

“Thất vọng vì ngay từ đầu, anh đã lừa dối tôi. Thất vọng vì anh không tin vào nhân cách của tôi. Thất vọng vì anh xem tôi như công cụ để trả thù.”

“Tiểu Vũ…”

“Anh có bao giờ nghĩ rằng, nếu ngày đó anh nói thật — thì có thể mọi chuyện đã khác?” Tôi hỏi.

Anh im lặng.

“Nhưng giờ nói gì cũng vô ích rồi.” Tôi nói, giọng bình tĩnh. “Cảm ơn anh đã nói ra sự thật. Nhưng… giữa chúng ta, thực sự không còn gì nữa.”

“Vì sao chứ? Giờ em đã biết hết mọi chuyện… chúng ta có thể bắt đầu lại mà…”

“Không thể.” Tôi nhìn anh. “Vì lòng tin đã hoàn toàn sụp đổ. Một người đàn ông đến cả vợ mình cũng không dám tin… làm sao tôi dám giao cả đời mình cho anh?”

Gương mặt Giang Thừa Trạch tái nhợt.

“Hơn nữa…” Tôi dừng một chút. “Tôi đã có cuộc sống mới rồi.”

“Em nói… là anh chàng bác sĩ người Anh đó sao?” Trong mắt Giang Thừa Trạch ánh lên một tia đau đớn.

“Đúng vậy. Anh ấy tốt lắm. Dịu dàng, quan tâm, chân thành. Quan trọng nhất là — anh ấy tin tôi.”

Giang Thừa Trạch nhắm mắt lại, như đang chấp nhận một sự thật cay đắng.

“Giang Thừa Trạch, hãy buông tha cho chính mình. Và cũng buông tha cho tôi.” Tôi nói lời cuối cùng. “Quá khứ đau thương không nên trở thành xiềng xích ngăn cản hạnh phúc hiện tại.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Lần này, tôi thật sự sẽ không quay đầu lại nữa.

[Kết truyện – Ngoại truyện]

Ba tháng sau.

Tôi và David đính hôn.

Hôn lễ sẽ được tổ chức vào mùa xuân năm sau, tại một nhà thờ nhỏ ở vùng quê nước Anh, nơi có nắng ấm và hoa nở ngập trời.

Những người bạn thân đều gửi lời chúc mừng — trong đó có cả Lâm Tiểu Tiểu, người giờ đã là một người mẹ.

Cô ấy nhắn trên WeChat: “Tư Vũ, chúc mừng cậu đã tìm được tình yêu đích thực. Cậu xứng đáng có được tình yêu tuyệt vời nhất trên đời.”

Bình luận cũng trở nên dịu dàng hơn:

【Cuối cùng cũng có một cái kết trọn vẹn!】

【David trông thật sự rất yêu Trần Tư Vũ.】

【Đây mới là cuộc đời mà nữ chính nên có!】

【Còn Giang Thừa Trạch thì sao? Anh ấy giờ thế nào rồi?】

Về Giang Thừa Trạch, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe được vài tin tức từ bạn bè.

Anh ấy đã bán công ty.

Dùng số tiền đó thành lập một quỹ cứu trợ phẫu thuật tim cho trẻ em nghèo.

Quỹ mang tên Tiểu Bắc, đặt theo tên người con trai anh ấy đã mất.

Nghe nói bây giờ anh thường đích thân đến các bệnh viện, ở bên những đứa trẻ đang điều trị.

Kể chuyện cho chúng nghe, chơi cùng chúng.

Có lẽ, đó là cách anh chọn để chuộc lỗi.

Trước ngày cưới, tôi nhận được một gói hàng.

Bên trong là một tấm séc, số tiền rất lớn, đủ để tôi mua một căn nhà đẹp ở London.

Còn có một bức thư:

“Tư Vũ:

Đây là món bồi thường cho ba năm tuổi xuân anh đã nợ em.

Anh biết tiền không thể xóa đi tổn thương anh từng gây ra, nhưng đây là cách duy nhất anh nghĩ đến.

Cảm ơn em đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh, cho anh biết thế nào là tình yêu thật sự.

Dù anh không xứng đáng có được nó, nhưng anh sẽ mãi trân trọng khoảng thời gian từng có bên em.

Chúc em hạnh phúc.

— Giang Thừa Trạch”

Tôi đọc xong bức thư, không rơi nước mắt.

Chỉ lặng lẽ cất nó đi.

Rồi cầm điện thoại, gọi đến quỹ Tiểu Bắc.

“Alo, tôi muốn quyên góp một khoản tiền cho quỹ Tiểu Bắc.”

“Xin hỏi quý danh của cô?”

“Cho tôi giấu tên.”

Tôi cúp máy, rồi gửi tấm séc đó đi.

Từ giờ, giữa tôi và anh ấy, thực sự đã không còn vướng bận.

Làn bình luận cuối cùng xuất hiện:

【Viên mãn rồi! Cái kết hoàn hảo!】

【Trần Tư Vũ đúng là nữ chính tuyệt nhất luôn đó!】

【Mong tất cả mọi người đều có thể tìm được hạnh phúc thuộc về riêng mình.】

【Câu chuyện kết thúc, nhưng cuộc sống vẫn đang tiếp diễn…】

Đúng vậy, câu chuyện đã kết thúc.

Nhưng cuộc đời tôi, mới chỉ vừa bắt đầu.

Tôi nhìn qua cửa sổ, ngắm cơn mưa London rơi lặng lẽ ngoài kia.

David đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối cho tôi.

Đây chính là cuộc sống mà tôi mong muốn.

Bình yên, chân thật, tràn đầy yêu thương.

Không cần những tình tiết giật gân, cũng không cần lời thề sống chết.

Chỉ cần một người thật lòng yêu tôi, tin tưởng tôi.

Cùng tôi đi qua từng ngày bình thường mà hạnh phúc.

Tôi tắt điện thoại, bước về phía bếp.

“David, anh cần em giúp gì không?”

“Tất nhiên rồi, vợ sắp cưới của anh.” David quay lại, ôm tôi thật chặt.

Khoảnh khắc ấy, tôi biết…

Mình đã lựa chọn đúng.

Cuộc đời không phải tiểu thuyết, chẳng cần một kịch bản hoàn hảo.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...