Bên Kia Cửa Sổ, [...] – Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Làm sao tôi là kẻ gi*t người được... Không có đâu... Tôi còn nghe buổi tọa đàm của hắn nữa mà." Tôi vẫn không muốn tin nên chạy đi tìm tờ rơi để trên mặt bàn.

 

Tìm thấy rồi. Diễn giả là một cái tên xa lạ tôi không hề quen biết.

 

Tôi cứng người tại chỗ, không thể di chuyển.

 

Cái xác được bọc trong túi hút chân không đặt dưới đất, hai mắt ch*t ch/óc rùng rợn đang nhìn chằm chằm tôi.

 

Đội trưởng Vương biểu tình nghiêm túc, "Lý Mịch, người ph/óng h/ỏa biệt thự cũng là cô."

 

Tôi cúi đầu, giọng nói ngày càng nhỏ, "Không phải đâu. Tôi về nhà từ rất sớm mà, sao có thể xuất hiện ở ngoại ô phía Tây được..."

 

"Bản ghi hành trình cho thấy cô đã trở về bằng tàu điện lúc 6 giờ 30 sáng."

 

"Không phải tôi... Không phải tôi đâu... Tôi đã nhìn thấy La Tân ở hiện trường vụ hỏa hoản ở trên mạng. Hôm nay hắn còn gọi cho tôi..."

 

"Lý Mịch, tôi nhấn mạnh lại một lần nữa. Không có cảnh sát nào tên La Tân cả."

 

"Người đàn ông và phụ nữ bị s/át h/ại mà cô nhắc tới cũng không tồn tại."

 

Hóa ra tối nay họ tới không phải vì cuộc gọi cầu cứu của tôi, mà là mang theo bằng chứng tới bắt tôi.

 

Tôi thẫn thờ nghe, bằng chứng vững chắc tới mức tôi không cách nào bác bỏ được. Tôi ngồi phịch xuống đất.

 

Keng một tiếng, có thứ gì đó rơi ra khỏi túi quần tôi và lăn dưới sàn.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy vật đó, hô hấp cũng như dừng lại.

 

Đó là chiếc nhẫn có khắc tên Tống Hoàn, nó đáng lẽ nên ở trên người La Tân…

 

Tôi miễn cưỡng lấy điện thoại ra, kiểm tra lịch sử cuộc gọi.

 

Chỉ có một cuộc điện thoại của tôi cho cảnh sát, không có ai liên lạc với tôi…

 

Đầu tôi càng lúc càng đau, từng hình ảnh rời rạc bắt đầu len lỏi trong đầu tôi.

 

Tôi nhớ ra rồi…

 

Ngày hôm đó Tống Hoàn không rời khỏi nhà tôi, gã không nên kích thích tôi.

 

Gã nói tôi không tiền không quyền, cố gắng tự mình chống lại họ tựa như lấy trứng chọi đá. Gã nói sẽ không để tôi có cơ hội thăng tiến trong giới viết lách.

 

Dù không cam tâm, nhưng tôi hiểu lời gã nói là đúng, nên tôi đã gi*t gã.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Hôm qua tôi vờ như đã rời đi, thật ra là tôi đang đi theo Lâm Mộng và Quách Ngôn.

 

Nửa đêm lẻn vào trong biệt thự, đánh gục hai người đang ngủ trên giường rồi ph/óng h/ỏa th/iêu họ.

 

Như cảnh sát đã nói, từ đầu tới cuối, đều chỉ có một mình tôi.

 

Ồ không. Lời họ nói có một chỗ chưa đúng.

 

Người phụ nữ ngu ngốc, hèn nhát và thảm hại đó có tồn tại.

 

Cô ấy yêu nhầm một kẻ cặn bã, tôi cũng yêu sai người. Cô ấy mất con, còn tôi mất việc.

 

Cô ấy chính là hiện thân của tôi.

 

Đêm đó, tôi gi*t Tống Hoàn, cũng gi*t luôn chút lý trí còn sót lại của mình.

 

Từng chút kí ức xa lạ đang kích thích thần kinh của tôi, và tôi dường như lại nhìn thấy ngọn lửa đêm qua.

 

Biệt thự chứa đầy những cuốn sách có chữ ký của Lâm Mộng, nguồn nguyên liệu hoàn hảo có thể sử dụng ngay lập tức.

 

Không sai. Những tác phẩm vốn dĩ nên được tôi ký tên đã giúp tôi tước đi mạng sống của kẻ thù.

 

Sảng khoái xiết bao!

。。。

 

17

Việc cần làm cũng đã làm xong, ngoại trừ việc cuối cùng, cũng là việc quan trọng nhất.

 

Tôi cầu xin nữ cảnh sát bên cạnh cho tôi thời gian để thay đồ, và cô ấy đã đồng ý.

 

Tận dụng khoảng thời gian ít ỏi này, tôi viết nhanh phần kết của câu chuyện.

 

Là một tác giả, không thể chấp nhận được việc tác phẩm của mình chưa hoàn thiện.

 

Tôi thấy bình luận được ghim ngày càng được nhiều người chú ý.

 

Vậy thì tốt. Lần này, xin hãy giúp cho cô ấy nhé.

 

Cảnh sát còn đang đợi tôi ở ngoài.

 

Câu chuyện đến đây là kết thúc.

 

[Hoàn]

 

 

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...