Bình An Vô Sự – Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

Tôi cố ý không bật đèn, sau khi mở cửa, một tia sáng lờ mờ từ cầu thang chiếu vào.

Mắt Trần Gia Lễ đen láy, mái tóc rối bời lòa xòa trước trán.

Cúi người hôn xuống.

Bỗng nhiên cửa vang lên tiếng chuông.

Hai người đều sững sờ.

Trần Gia Lễ vừa nhanh tay nhanh mắt chỉnh lại quần áo cho tôi, vừa nhẹ nhàng an ủi.

"Không sao, sớm muộn gì anh trai em cũng sẽ biết."

"Bốp" một tiếng, đèn trong nhà bật sáng.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tôi choáng váng, ngây ngô gọi: “Bố mẹ, sao hai người lại về nhà?”

 

Miệng mẹ tôi há to đến mức có thể nhét vào một quả trứng.

Bố tôi nhìn trái nhìn phải, nhíu mày hỏi: "Anh trai con đâu?"

Chưa kịp để tôi trả lời, ông đã tự mình xoay người đi ra ngoài.

Mẹ tôi đi theo sau: "Ủa? Hứa Vô Ưu đi đâu rồi? Cái thằng ranh con này, chỉ biết lêu lổng không về nhà."

 

Cánh cửa đóng sầm lại.

Trần Gia Lễ ôm trán thở dài, dứt khoát ôm lấy eo tôi, hôn lên trán tôi.

"Em yêu, chúng ta đính hôn đi!"

 

"Hả?"

"Sao lại đính hôn?"

Anh nhặt chiếc áo khoác bên cạnh, quay người cúi đầu, lại hôn một nụ hôn lên khóe miệng tôi.

 

"Em về phòng ngủ trước đi, tắm xong ngủ luôn nhé, mọi chuyện cứ giao cho anh."

Tôi nằm trằn trọc trên giường, đầu óc mơ hồ.

Bị bố mẹ bắt gặp cảnh thân mật với bạn trai, tôi có bị họ đánh c.h.ế.t hay không?

May mắn bố mẹ tôi tốt xấu gì cũng giữ mặt mũi cho tôi.

 

Cũng không biết, Trần Gia Lễ muốn nói gì với họ.

Cho đến khi nghe thấy tiếng cửa.

Chạy ra ngoài nhìn, Hứa Vô Ưu đã trở về.

Anh ấy nhìn vào chiếc vali trước cửa, vẫn đang thắc mắc: "Bố mẹ về rồi à?"

"Em không thấy ai ở cửa à?"

Anh ấy lắc đầu: "Không ạ."

Lúc anh ấy đưa tay ra, tôi nhìn thấy một sợi dây đỏ buộc trên cổ tay anh ấy.

Và anh trai tôi cũng ngay lập tức nhận ra sợi dây đỏ trên cổ tay tôi.

Anh ấy chỉ tay vào tay tôi, hỏi: "Đây là Gia Ngọc tặng em à?"

Tôi gãi đầu, không biết nên nói gì.

Lúc này, bố mẹ tôi vào nhà.

 

22

Vừa về đến nhà, bố nhìn tôi lướt qua một cái, sau đó hỏi anh trai tôi:

"Đi đâu mà về muộn thế? Để em gái ở nhà một mình."

 

Anh trai tôi có chút ngượng ngùng, lắp bắp:

"Con có chút việc, đi ra ngoài một chuyến."

Bố tôi vỗ vai anh trai, có ý chê bai:

"Con còn không bằng em gái."

Bầu không khí này đầy mùi thuốc súng, Hứa Vô Ưu bối rối giây lát.

"Thiên vị. Sao con lại không bằng em gái? Con là một người đàn ông to lớn, làm sao con lại không bằng em gái?"

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

 

Mẹ tôi trực tiếp nói một câu "Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép"

"Em gái đã có người yêu rồi, con nhìn lại bản thân mình, một gã đàn ông to lớn, ngay cả bạn gái cũng không theo đuổi được, con bằng em gái ở điểm nào?"

 

Tôi cứng người tại chỗ, há hốc mồm.

Xong rồi, xong rồi.

Bầu không khí trở nên kỳ lạ và tĩnh lặng.

Hứa Vô Ưu như thể không hiểu mẹ tôi nói gì, hồi lâu sau mới hỏi một câu:

"Có người yêu rồi? Ai vậy? Ai dám trộm cắp em gái tôi ngay dưới mắt tôi?"

 

Bố tôi vừa cởi áo, vừa đi về phía sofa, tiện thể liếc tôi một cái.

"Tên là Trần Gia Lễ, khởi nghiệp mở công ty, bố làm công chức, mẹ kinh doanh, gia thế cũng khá đơn giản, con người cũng tốt."

 

Hứa Vô Ưu như bị giẫm vào đuôi mèo, kêu lên:

"Bố nói ai? Trần Gia Lễ?"

 

Tay mẹ tôi run lên, đá Hứa Vô Ưu một cái.

"Chết rồi à? Sao lại gọi to như vậy? Tai điếc rồi hả? Gọi ai vậy? Nghe bảo là Trần Gia Lễ, nhà còn có một cô em gái, tên gì nhỉ? Tên gì..."

Mẹ tôi theo ánh mắt của bố tôi, tìm kiếm câu trả lời.

Anh trai tôi cứng nhắc đáp lời: "Trần Gia Ngọc."

Mẹ tôi vỗ đùi: "À, đúng rồi, tên là Trần Gia Ngọc."

Bầu không khí bỗng chốc trở nên kỳ cục thậm chí tôi không thể bước nổi một bước, nhìn thấy khuôn mặt anh trai tôi dần dần tối sầm lại, chậm rãi quay đầu nhìn tôi.

"Hứa An Nhiên, em tốt nhất nên giải thích rõ ràng cho anh."

 

Anh ấy còn không mang theo áo, bốp một tiếng, lúc đi ra ngoài đập cửa rung trời.

Bố mẹ tôi không hiểu, quay đầu lại hỏi tôi: "Anh trai con làm sao vậy?"

Tôi chỉ có thể ngồi trên sô pha, tỉ mỉ giải thích mọi chuyện cho bố mẹ tôi nghe rõ ràng.

Hai người bị tin vui bất ngờ khiến cho sắc mặt đều hồng hào hơn không ít.

Mẹ tôi an ủi tôi: "Con hãy nghĩ xem, một bên là em gái yêu quý nhất, một bên là người anh em tốt nhất. Anh trai con nghĩ rằng hai con không coi trọng nó, ghét bỏ nó vì đã lén lút yêu đương."

 

Tôi bày ra vẻ mặt khổ.

Tôi cũng muốn nói với anh ấy chứ nhưng mà anh ấy không phải từ đầu đã khá là chống đối tôi hỏi thăm Trần Gia Lễ sao.

Điện thoại reo lên một tiếng, Trần Gia Lễ gửi tin nhắn WeChat:

"Hứa Vô Ưu đến tìm anh rồi, em cứ yên tâm, ngoan ngoãn đi ngủ. Nói với chú dì, đi máy bay mệt rồi, nghỉ sớm nhé. Chúc bé ngủ ngon."

 

23

Hứa Vô Ưu mới về nhà vào lúc rạng sáng. Vốn dĩ trong lòng tôi đã có chuyện, ngủ không yên, bị tiếng mở cửa của anh ấy làm cho tỉnh giấc.

Tôi chạy ra ngoài liền nhìn anh ấy say xỉn, hai má đỏ bừng, bước đi lảo đảo.

Anh ấy thấy tôi đi ra, khẽ hừ một tiếng, không thèm để ý đến tôi.

Tôi vội vàng rót cho anh ấy ly nước, nhẹ nhàng gọi: "Anh."

 

Hứa Vô Ưu vẫn không nói lời nào, qua một hồi lâu, mới hít mũi.

Nhóc con trưởng thành rồi, anh trai cũng nên đưa em xuất giá rồi."

Lồng n.g.ự.c tôi nhất thời đau xót, đi qua tựa vào vai anh ấy.

"Anh, em vĩnh viễn là em gái của anh, em lập gia đình rồi anh cũng phải thương em cưng chiều em."

 

Anh trai tôi xoa đỉnh đầu tôi, khẽ cười một tiếng: "Ừ nhỉ, sao anh có thể không thương em được, anh sẽ luôn thương em."

Tôi cười: "Anh ơi, anh quên rồi à? Giữa chúng ta, còn hơn cả anh em ruột nữa."

Nhắc đến chuyện này, bụng anh trai tôi đầy lửa giận, nghiến răng nghiến lợi.

"Anh coi cậu ta như anh em, vậy mà cậu ta lại muốn tán tỉnh em gái anh."

 

"Hứa Vô Ưu, anh cũng vậy thôi, anh cũng muốn tán tỉnh em gái anh ấy sao?"

"Vấn đề là, cậu ta biết anh thích em gái cậu ta nhưng mà cậu ta lại trộm nhà anh."

 

24

Phòng bao yên tĩnh.

Cửa ra vào có vài chiếc bàn nhỏ, bày đầy quà cưới màu đỏ và kẹo mừng.

Trên chiếc bàn tròn bày đầy thức ăn.

Chỗ ngồi đầu bàn dành cho hai người cha, hai người mẹ ngồi bên cạnh.

 

Trần Gia Lễ áp thấp giọng, thì thầm bên tai tôi: "Làm chị dâu rồi, vui không?"

Tôi cầm điện thoại của anh chơi, liếc anh một cái: "Em và Gia Ngọc đều gọi nhau là chị dâu, vậy chẳng loạn cả lên à, gọi tên là được rồi."

Anh tựa đầu lên vai tôi: "Vậy chẳng phải em thiệt thòi à?"

Tôi không thèm quan tâm đến anh, chỉ vào tên ghi chú trong Wechat của anh và hỏi:

"Trần Gia Lễ, 'GG' có nghĩa là gì?"

Anh thừa dịp mọi người không chú ý, cắn tôi một cái, nũng nịu nói:

 

"Gọi anh là anh Gia Lễ, em không biết sao? Gọi bốn chữ này của em, nghe êm dịu c.h.ế.t đi được."

Mặt tôi đỏ bừng, nhỏ giọng:

"Anh Gia Lễ! Vậy 'GG' rốt cuộc có nghĩa là gì?"

"Chỉ là nghĩa của từ 'Ngoan ngoãn' thôi."

"Không phải" tôi thắc mắc: "Sao khi lần đầu tiên kết bạn WeChat với em, anh đã ghi chú là 'Ngoan ngoãn'?"

 

Anh xoa bóp ngón tay tôi, cười toe toét: "Vì anh biết, sau này em sẽ là vợ anh, em nghĩ gì trong đầu anh đều biết rõ."

Mẹ Trần và mẹ tôi đang trò chuyện, hai người cùng lúc cười khúc khích:

"Giữa hai đứa nó, cứ gọi tên là được rồi, cần gì nhiều quy củ thế, chúng ta là thông gia, càng thân thiết càng tốt."

Đoán chừng lại đang nói chuyện về cách xưng hô.

 

Nhưng anh trai tôi không đồng ý, gào lên với tôi:

"Không được, chị dâu còn chưa nghe ai gọi bao giờ, em gọi chị dâu trước vài ngày cho em ấy vui vẻ một chút."

Trần Gia Ngọc bực bội, véo tai anh trai tôi, anh trai tôi nhào vào lòng cô ấy, cả người trở nên ngốc nghếch như đứa trẻ ba tuổi.

 

Mẹ tôi cười mắng anh trai tôi: "Các con chơi thế nào thì chơi, chúng ta không can thiệp được."

Dưới bầu không khí yên bình, mỗi người đều vô thức tìm kiếm ánh mắt của người mình yêu thương nhất.

Nhìn nhau mỉm cười.

Giữa biển người mênh mông, cuối cùng chúng ta cũng đã tìm thấy nơi chốn bình yên cho tâm hồn.

 

Bố mẹ hai bên cùng nhau đứng dậy, nâng ly chúc mừng.

"Chúc hai con đính hôn hạnh phúc!"

- Hoàn -

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...