Bốc Thăm Định Mệnh – Chương 9

Nó ngẩng cao đầu, liếc tôi đầy khinh miệt:

“Hắn chẳng qua là ôm đùi Minh Nhược Tĩnh mới được như hôm nay. Con đẹp trai hơn hắn, con cũng làm được!”

Sắc mặt ba tôi lập tức thay đổi, chỉ tay vào mặt tôi mắng:

“Đồ vô ơn! Gia Mộc nói đúng! Mày là thằng phản bội! Tụi tao nuôi mày lớn thế này, vậy mà mày trơ mắt nhìn nhà họ Lâm phá sản?!”

Mẹ tôi cũng vừa khóc vừa phụ họa:

“Gia Mộc ngoan ngoãn biết nghĩ cho gia đình. Còn mày, mới có tí thành tựu là trở mặt không nhận người!”

Tôi mất kiên nhẫn, ấn nút gọi nội bộ:

“Bảo vệ, mời ba người làm loạn này ra ngoài.”

Ba tôi giận đến nỗi gào lên:

“Mày dám! Tao là ba ruột mày đó!”

Lâm Gia Mộc đắc ý khoác vai ba mẹ:

“Ba mẹ đừng giận. Đợi con cưới được Minh Nhược Tĩnh rồi, con nhất định để ba mẹ sống sung sướng!”

Hai bảo vệ đã tới trước cửa văn phòng.

Thấy vậy, ba tôi bất ngờ chụp lấy tập tài liệu trên bàn ném thẳng về phía tôi:

“Đồ súc sinh! Biết vậy năm xưa tao bóp chết mày cho rồi!”

Ngay trong lúc hỗn loạn ấy, thang máy “ting” một tiếng mở ra.

Minh Nhược Tĩnh bước vào, giày cao gót dậm lên sàn vang từng tiếng lạnh lẽo, ánh mắt nhìn cả phòng như băng giá.

Toàn bộ hành lang lập tức im bặt.

Lâm Gia Mộc mắt sáng rỡ, vội vàng bước đến:

“Minh tổng! Anh tôi tính tình tệ lắm, thật ra em mới là người phù hợp với chị hơn…”

Chưa kịp nói hết câu, Minh Nhược Tĩnh đã tránh sang một bên, như thể đang né thứ gì dơ bẩn.

“Cậu mà cũng đòi so với Gia Thành sao?”

“Anh ấy là người từng cứu mạng tôi.”

Trong giọng cô ấy là sự khinh thường đầy mỉa mai. Mặt Lâm Gia Mộc lập tức đỏ bừng.

Tôi sững người — khi nào tôi từng cứu mạng cô ấy?

Chưa kịp nghĩ xong, Lâm Gia Mộc đột nhiên chộp lấy con dao gọt trái cây trên bàn trà, lao thẳng về phía Minh Nhược Tĩnh!

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Tôi lập tức kéo cô ấy ra sau lưng mình, lưỡi dao lướt qua cánh tay, máu tươi lập tức nhuộm đỏ chiếc sơ mi trắng.

Ba mẹ tôi sợ đến mức ngã khuỵu xuống đất:

“Minh… Minh tổng tha mạng! Gia Mộc nó chỉ là hồ đồ nhất thời thôi…”

Minh Nhược Tĩnh siết chặt lấy cánh tay tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người:

“Tôi vốn định tha cho các người một con đường sống.”

“Nhưng bây giờ thì… không còn nữa.”

Đội ngũ luật sư của Minh Thị quả đúng là ác mộng.

Lâm Gia Mộc bị kết án bảy năm tù vì tội cố ý giết người không thành.

Ba mẹ tôi muốn vực lại nhà họ Lâm, nhưng phát hiện toàn bộ các ngành nghề đều đã đóng cửa với họ.

Cuối cùng, họ đành bày một sạp bán đồ ăn nguội ven đường — chua chát thay, đó chính là nghề họ từng khởi nghiệp ba mươi năm trước.

Buồn cười hơn nữa, xe bán bánh kếp của nhà họ Cố lại đặt ngay đối diện.

Hai gia đình từng là “thế giao”, cuối cùng lại thành hai kẻ thất bại ngồi đối mặt nhau trên vỉa hè.

Ba tháng sau, tôi và Minh Nhược Tĩnh tổ chức hôn lễ.

Dưới ánh đèn pha lê, tôi nhẹ nhàng nâng tay trái của cô ấy lên, cô lại bất ngờ nắm ngược lấy tay tôi, muốn là người đeo nhẫn trước.

Ngón tay cô chạm nhẹ vào vết sẹo mờ bên trong ngón áp út của tôi:

“Bây giờ anh nhớ ra chưa?”

Ký ức chợt ùa về rõ mồn một—

Năm tôi chín tuổi, bị mẹ gửi về quê sống với bà nội.

Có một cô bé từ thành phố về, luôn đứng cô đơn bên bờ sông.

“Này! Đừng trèo lên cái cây hòe già đó!” Tôi từng hét với cô bé như vậy.

Nhưng cô vẫn trượt chân ngã xuống.

Tôi vội vươn tay kéo cô lên, ngón áp út bị cành cây cứa sâu đến rách thịt, máu me đầy tay…

“Thì ra là em!” Tôi kinh ngạc thốt lên.

Minh Nhược Tĩnh mỉm cười hôn tôi:

“Cuối cùng anh cũng nhớ ra rồi.”

Gió đêm mơn man thổi qua, tôi nhìn người con gái đã tìm tôi suốt hai mươi năm…

Bỗng cảm thấy, số phận này cũng không quá tệ với tôi.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...