Bùi Tỉnh Chi – Chương 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14.

Quân phản loạn bị tiêu diệt sạch sẽ, ta theo công chúa trở về phủ công chúa.

Bùi Như Thị bị bắt, nàng ta quả thực là gian tế do đại hoàng tử phái đến.

Đại hoàng tử vội vàng bức cung như vậy cũng là vì biết được công chúa là nam nhi.

Hắn sợ hoàng đế truyền ngôi cho công chúa, vừa khéo có dị tộc liên lạc, liền động lòng tạo phản.

Hắn không biết rằng, dị tộc chính là mẫu tộc của công chúa.

Hành động của hắn đều nằm trong tầm kiểm soát của công chúa.

Điều khiến ta kinh ngạc hơn là, sau vụ ép vua thoái vị tạo phản của đại hoàng tử lại có sự ủng hộ của hoàng hậu.

Lực lượng trong triều đại khái chia làm bốn bộ phận, cấm quân trực thuộc hoàng đế, nghe theo hiệu lệnh của hoàng đế.

Ô y vệ chống giặc ngoại xâm, nằm trong tay Thừa Ân hầu trấn thủ biên cương quanh năm.

Chu y vệ hành sự bí mật, làm việc cho hoàng tộc, được hoàng đế ban cho công chúa ca ca.

Còn có Tử y vệ đặc biệt nhất, nằm trong tay hoàng hậu.

Lần đại hoàng tử tạo phản này, hoàng hậu tuy nghi ngờ nhưng vẫn đưa binh phù của Tử y vệ cho hắn.

Nếu thành công, hoàng hậu sẽ được phong làm thái hậu, nếu thất bại, hoàng hậu sẽ nhận nuôi một đứa trẻ từ tông thất, bà ta vẫn là thái hậu.

Khi công chúa ca ca kể những chuyện này với ta, y không vui lắm, y nói:

"Năm đó hoàng hậu dựa vào Thừa Ân hầu phủ, lại nắm trong tay Tử y vệ, làm bậy trong cung.”

"Con trai bà ta c h ế t trên giường bệnh, từ đó bà ta căm hận tất cả mọi người, bà ta không cho phép có trẻ con ra đời trong cung, mẫu phi ta được thánh sủng nhất, cũng c h ế t nhanh nhất."

Ta nhìn vẻ mặt u uất của công chúa ca ca, xoa mặt y.

"Trời xanh có mắt, báo ứng nhãn tiền, hoàng hậu sẽ phải trả giá."

Công chúa ca ca nắm tay ta cười một cái, tiếp tục nói:

"Phụ hoàng và hoàng hậu là vợ chồng từ thời niên thiếu, tự thấy có lỗi với bà ta, nên có một số chuyện cứ thế mà trôi qua.”

"Đến sau này, hoàng hậu g.i.ế.c sạch con cái trong cung, chỉ còn lại ta và đại hoàng tử.

"Nếu ta không cải trang thành công chúa, thì ta cũng không thể sống được, may mắn là bí pháp Nam cương có thể thay đổi dung mạo, ta mới sống được đến ngày hôm nay."

Ta nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Nếu mẫu phi biết người bây giờ có tiền đồ như vậy, bà ấy sẽ rất vui.

"Khi mẫu phi mất, ta đã năm tuổi rồi, bà ấy bảo ta quên đi thù hận, sống thật tốt."

Ta cúi mắt nhìn y, trong mắt y có chút nghi hoặc và hoang mang.

"Nhưng làm sao ta có thể quên được chứ? Bà ấy là thánh nữ Nam cương, bách độc bất xâm, thuốc độc không g.i.ế.c được bà ấy, hoàng hậu đã tự tay c.ắ.t c.ổ bà ấy."

Ta từ từ ôm lấy y, như thể đang ôm đứa trẻ năm tuổi bất lực năm xưa.

"Đây không phải lỗi của người, quên hay không quên, đều không phải lỗi của người."

Ta nghiêm túc nhìn vào đôi mắt phượng của y:

"Người chưa bao giờ có lỗi, thù hận sẽ không bị xóa bỏ, mãi mãi phải có người nhớ đến thù hận."

Công chúa ca ca dựa vào vai ta, giọng trầm xuống:

"Mười tám năm trước, ta chỉ sống để trả thù; từ nay về sau, ta sẽ nghe lời mẫu phi, sống thật tốt."

15.

Chúng ta còn chưa vào cung tìm hoàng hậu, thì hoàng hậu đã triệu kiến bọn ta và các đại thần trước.

Khi ta và công chúa ca ca vào cung, hoàng hậu đang mặc đồ tang trắng để chịu tang tiên hoàng.

Đôi mắt dịu dàng như mưa xuân của bà ta vẫn từ bi như vậy.

Bà ta rưng rưng nước mắt, hướng về các đại thần nói:

"Tiên hoàng băng hà, lại gặp quân phản loạn làm loạn, nên việc lập trữ quân liên tục bị trì hoãn, nhưng quốc gia không thể một ngày không có quân chủ!"

"Tiên hoàng huyết mạch mỏng manh, trong cung chỉ còn một hoàng tử, nhưng lại phạm tội mưu phản, nên bản cung chọn con trai tông thất làm đế, bản cung nguyện noi theo Võ đế buông rèm nhiếp chính, để bảo vệ sự bình yên của triều đại ta."

Bà ta nhìn quanh bốn phía, đắc ý mở miệng:

"Các ái khanh có ý kiến gì không?"

Công chúa ca ca thay lại trang phục nam, đứng trước mặt hoàng hậu cong môi cười:

"Bản vương có."

Hoàng hậu và các đại thần dưới bậc thềm đều kinh ngạc, các đại thần bàn tán xôn xao:

"Đây không phải là Chiêu Minh công chúa sao? Sao lại là nam tử?"

"Ái chà, chuyện hoàng gia, sao chúng ta dám bàn tán bậy!"

"Nhưng hiện tại huyết mạch tiên hoàng vẫn còn ở đây, không cần lập con trai tông thất nữa."

Công chúa ca ca vẫy tay, Thanh Nguyệt tỷ tỷ tiến lên bưng một cuộn giấy nói:

"Hoàng hậu Lục Yến Ly, nhiều năm qua sát hại hoàng tự, tùy ý g.i.ế.c hại phi tần trong cung, làm nhiều điều ác, không xứng nắm giữ phượng ấn, truyền chỉ của trẫm, phế hậu ban c h ế t."

"Đây là di chiếu của tiên hoàng."

Công chúa ca ca nhàn nhạt ra lệnh: "Giam vào hoàng từ, đợi sau khi tiên hoàng an táng xong thì ban c h ế t."

Hoàng hậu sắc mặt trắng bệch, bà ta tự biết đại thế đã mất, không hề giãy giụa mà bị áp giải đi.

Buổi tối, ta và công chúa ca ca đang ăn cơm, có cung nhân vội vã đến báo:

"Vương gia, không xong rồi, phế hậu, bà ta, bà ta ở từ đường làm đổ bài vị tổ tông!"

Ta và công chúa ca ca vội chạy đến, hoàng hậu đang ngang nhiên quét sạch từ đường, trở về với bộ dáng chân thật của mình.

Đại thái giám bên cạnh tiên hoàng mặt mày buồn rầu khuyên nhủ:

"Hoàng hậu nương nương, đây là đại bất kính, tiên hoàng có linh thiêng sẽ không vui đâu!"

Hoàng hậu giận dữ đập vỡ một bài vị: "Bản cung ngay cả hoàng tự cũng dám hại, còn sợ mấy khúc gỗ bùn nhão này sao!"

Tóc tai bà ta bù xù, quần áo dính đầy tro hương, vô cùng bừa bộn, nhưng ta lại thấy bà ta thoải mái hơn ngày thường.

Hoàng hậu cầm một bài vị gọi thẳng tên tiên hoàng:

"Đây là Lục Thời Phong nợ ta! Năm đó khi hắn đội mũ phượng khăn thêu, bách quan nghênh đón ta vào cung Khôn Ninh đã hứa với ta rằng cả đời này chỉ yêu mình ta!"

Hoàng hậu dường như có chút điên cuồng, lớn tiếng hét:

"Con ta c h ế t rồi, tất cả mọi người trong cung này đều phải chôn cùng nó! Dựa vào đâu mà con các ngươi được sống? Dựa vào đâu mà chỉ có ta ngày đêm khóc thương con mình, ta muốn các ngươi cùng khóc thương nó!"

Sự đoan trang từ bi ngày nào như chỉ là một lớp mặt nạ giả tạo, dần dần trở thành ảo ảnh.

Hoàng hậu hất đổ giá nến, ngọn lửa bùng lên dữ dội dần dần nuốt chửng bà ta, bà ta cười lớn:

"Ta là Lục gia Kim Lăng, một nhà ba tể tướng, danh gia vọng tộc, phụ thân ta được thờ trong Thái miếu! Giang sơn này có một nửa là của Lục gia ta, ta có lỗi gì!"

Từ đầu đến cuối, công chúa ca ca đều rất bình tĩnh nhìn hoàng hậu phát điên.

Ta bỗng thấy có chút thương y, nhẹ nhàng nắm tay y nói:

"Vân Chi, đi thôi."

Hãy bước ra khỏi thù hận trong lòng đi, từ nay về sau cuộc đời người sẽ không còn u ám nữa.

Sau khi tiên hoàng an táng xong, trăm phế đãi hưng, công chúa ca ca thuận lý thành chương làm hoàng đế.

Tiểu hầu gia thất tình, lại còn bị cắm sừng, người trong lòng lại còn không phải nữ nhi, bị ngược đến mức giác ngộ, suýt nữa thì xuất gia, bị lão hầu gia đánh một trận, quyết định đi trấn thủ biên cương.

Lễ đăng cơ vẫn đang chuẩn bị, ta vẫn đang chờ hệ thống sống lại.

Công chúa ca ca sau khi bàn bạc triều chính với các quan viên, dựa vào vai ta cười nói:

"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, ta muốn ngươi làm thị nữ của ta, ngươi khóc lóc nói không muốn, nhưng trong lòng lại nói ngươi nguyện gả cho công chúa, dù là thiếp cũng được.

"Nhưng mà, Tỉnh Chi, vị thiếp sao xứng với nàng, không bằng làm hoàng hậu của ta đi."

Ta cúi mắt nhìn đôi mắt phượng của y cười ngày càng tươi, chỉ thấy tuyệt sắc nhân gian cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ta cũng mỉm cười đồng ý: "Được."

Cùng lúc đó, hệ thống giả c h ế t trong đầu ta cuối cùng cũng lên tiếng, vẫn là giọng máy móc quen thuộc.

"Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo, chức năng đọc tâm đã được thu hồi, chúc bạn sống vui vẻ."

Nhưng ta lại nghe ra được vài phần chột dạ.

🐳 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn (https://www.facebook.com/tuilacaman/) dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 🐳

Nhưng thôi, ta lười so đo với trí tuệ nhân tạo.

Giờ phút này gió trăng vừa đẹp, người trong lòng đang ở bên cạnh, nguyện năm nào cũng có ngày này, năm nào cũng có lúc này.

-END-

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...