Cặp Đôi Hướng Nội – Chương 1

Tôi với chồng không quá thân thiết.

Mỗi ngày ngoài gật đầu mỉm cười thì cũng chỉ lịch sự khi đi ngủ cùng nhau:

“Xin hỏi tôi có thể cởi quần anh không?”

“Làm phiền anh ôm tôi chặt chút nhé, vất vả rồi.”

“Anh có thể nâng eo lên một chút được không? Nếu được thì cảm ơn anh nhiều lắm.”

Vì quá lịch sự.

Tôi luôn tưởng rằng anh ấy không thích tôi.

Cho đến khi tôi than thở với bạn rằng sợ đau, nên chắc chắn sẽ không bao giờ sinh con.

Tối hôm đó liền thấy anh ấy đăng lên vòng bạn bè:

“Có ai muốn triệt sản chung không? Bệnh viện kế bên đang có khuyến mãi đi hai tính tiền một.”

Tôi: “???”

1

Tôi và chồng – tên là Giang Mục Nhượng – đều là người hướng nội, sợ giao tiếp.

Chúng tôi quen nhau ở một lễ hội cosplay thế giới 2D.

Lúc đó, anh ấy cosplay một nhân vật thợ săn trong một fandom khá nhỏ và ít người biết đến.

Ban đầu tôi lấy hết can đảm mới bước chân ra khỏi nhà, chỉ định đứng ở góc nào đó cảm nhận không khí rồi về.

Nhưng vì anh ấy quá điển trai.

Bị các nhiếp ảnh gia và cosplayer vây quanh chụp ảnh không ngừng.

Trùng hợp thay.

Tôi lại cosplay nhân vật CP (cặp đôi) của anh ấy.

Bị mấy người trong cùng fandom nhận ra, rồi bị kéo lại chụp ảnh đôi chung.

Hai người xa lạ hoàn toàn không quen biết.

Còn đều là kiểu người sợ giao tiếp.

Vậy mà bị yêu cầu phải tạo đủ loại dáng thân mật trước ống kính.

Ngượng chín mặt, lúng túng đến mức chẳng biết phải làm sao cho đúng.

Chụp xong hai đứa như trốn chạy lao ra khỏi đám đông.

Chạy thở hổn hển đến một góc không người.

Vừa thở phào nhẹ nhõm.

Cúi đầu xuống thì phát hiện… vẫn còn nắm chặt tay nhau.

Tôi: “!”

Anh ấy: “!”

Vậy mà chẳng ai chủ động buông tay trước.

Vì cả hai đều ngại không biết mở miệng thế nào.

Thế là lặng thinh… rồi add WeChat nhau.

Nói chuyện qua tin nhắn.

Anh nhắn: [Xin chào, tôi nên buông tay ra không nhỉ?]

Tôi: [Thật ra… nắm tay thế này cũng thấy an toàn lắm, hay là…]

Anh: [Trùng hợp quá, tôi cũng nghĩ vậy đó, vậy thì… làm phiền rồi.]

Thế là cả hai cứ thế mặt đối mặt, cúi đầu, tay nắm tay đứng im đến khi lễ hội kết thúc.

Rồi mới lưu luyến buông tay, rời đi.

2

Vì có cùng sở thích.

Sau đó chúng tôi vẫn tiếp tục trò chuyện qua điện thoại rất nhiều.

Tâm sự đủ chuyện, cả việc bị gia đình giục cưới.

Tôi bất chợt nảy ra một ý tưởng: [Hay là…]

Anh ấy hiểu ngay: [Chúng ta…]

Thế là hai đứa chẳng cần nhiều lời, ăn ý vô cùng, tối hôm đó liền bốc đồng lấy trộm sổ hộ khẩu đi đến Cục Dân chính.

Tuy là quyết định phút chót.

Nhưng anh ấy lại ăn mặc cực kỳ chỉnh tề và nghiêm túc.

Một bộ vest xám đậm, tóc cũng chải gọn gàng, để lộ đôi mắt sáng và gương mặt điển trai như tạc.

Thậm chí anh ấy còn mang theo một bó hoa hồng.

Lúc đưa cho tôi thì không dám nhìn thẳng vào mắt.

Điện thoại bỗng vang lên một tiếng.

Là tin nhắn từ anh ấy: 【Hôm nay… em thật xinh.】

Tôi nhắn lại: 【Anh cũng vậy, rất đẹp trai.】

Gửi xong, hai đứa đều quay lưng lại, ngại ngùng mất một lúc mới dám đi chụp ảnh cưới.

3

Tiệc cưới các thứ đều do anh ấy chuẩn bị hết.

Ban đầu vì giấu bố mẹ đi đăng ký kết hôn, tôi bị mắng suốt ba ngày ba đêm, còn bảo “có chết cũng không đồng ý cho lấy cái thằng chết tiệt đó”.

Vậy mà đến hôm anh ấy về nhà ra mắt.

Mẹ tôi nhìn số tiền sáu trăm sáu mươi sáu vạn được chuyển vào tài khoản kèm cả căn nhà đầy thực phẩm bổ dưỡng, lập tức im bặt.

Bố tôi thì đứng sững người nhìn bãi sau nhà toàn xe Rolls-Royce đậu chật kín, lại thêm một xe tải đầy rượu Mao Đài và xì gà.

Cả hai người im lặng.

Giang Mục Nhượng mặc vest bước vào, nhìn sáng lóa như nam chính bước ra từ poster điện ảnh.

Anh ấy có chút hồi hộp: “Dạ, chú dì… không biết như vậy đã đủ chưa ạ…”

Bố mẹ tôi đồng thanh cắt ngang: “Chúng tôi đồng ý!”

Rồi một tay đẩy tôi về phía Giang Mục Nhượng, mắt đỏ hoe: “Phải hạnh phúc đấy nhé con.”

Tôi: “???”

Giang Mục Nhượng mỉm cười: “Cảm ơn chú dì.”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...