Cây Bông Gòn Nở [...] – Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Ngôi nhà nhanh chóng được bán đi. 

Vừa ký xong hợp đồng, tôi mới bước ra khỏi cửa tiệm đã thấy Lâm Mạn Mạn đứng từ đằng xa chờ tôi. 

Thấy tôi, cô ta chạy tới cười tươi rói gọi tôi là mẹ, đòi tôi dẫn cô ta đi ăn, bảo rằng dạo này cô ta sinh hoạt không có giờ giấc gì cả, suýt thì bị đau dạ dày. 

Tôi rụt tay lại, lạnh lùng nói: "Cô nhầm rồi, tôi không phải mẹ cô." 

Lâm Mạn Mạn lập tức khóc lóc: "Mẹ ơi, mẹ đừng có đuổi con đi mà. Con được mẹ nuôi nấng hai mươi năm rồi, sau này con còn phải phụng dưỡng mẹ tuổi già chứ." 

"Không cần, coi như tôi làm phúc trong hai mươi năm." 

Tôi nghĩ thông suốt rồi, thay vì cứ giày vò vì nuôi ong tay áo, chi bằng cứ nghĩ mình làm việc thiện, trong lòng cũng thấy dễ chịu hơn. 

"Sao mẹ có thể nhẫn tâm như vậy chứ? Lẽ nào tình yêu mẹ dành cho con đều là giả sao?" 

Cô ta phản bác lại tôi. 

Nhớ lại kiếp trước, cô ta đ/ẩy tôi ng/ã xuống từ trên cao, hại tôi ch/ết thảm, tôi không muốn nói thêm một câu nào với cô ta nữa.

Tôi quay người bỏ đi. Cô ta lại đuổi theo, đổi giọng: "Đã không nhận con thì mẹ phải đưa con một khoản tiền thuốc thang, con không đòi hỏi nhiều đâu, mẹ đưa con hai trăm triệu là được."

Hai trăm triệu, vừa hay là số tiền tôi bán nhà.

Xem ra cô ta đã điều tra kỹ càng rồi.

Tôi cười lạnh: "Tôi không đòi lại tiền nuôi dưỡng và thuốc thang suốt những năm qua, cô lại còn đòi ngược lại tôi, cô không biết chữ "biết ơn" viết thế nào hả?"

"Mẹ đừng có không biết lý lẽ như vậy chứ, con đã được mẹ nuôi lớn, vậy thì mẹ phải có trách nhiệm với con đến suốt đời chứ." 

Lâm Mạn Mạn cố tình làm bộ vô lại.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi gọi điện cho người thợ gội đầu: "Con gái cô đang ở đây, cô đến đón nó đi." 

Lâm Mạn Mạn như ph/át đ/iên, đ/ập vào tay tôi, quát: "Bà gọi bà ta đến làm gì? Tôi gh/ê t/ởm bà ta, cái thứ gội đầu rẻ rúng, không thể nào là mẹ đẻ của tôi được." 

Đầu dây bên kia chưa cúp máy, người phụ nữ đó đã nghe thấy rõ câu này, lập tức òa khóc: 

"Mạn Mạn, mẹ không có bản lĩnh gì, chỉ có thể làm nghề gội đầu để nuôi thân, vậy mà con lại ghét bỏ mẹ đẻ mình đến thế à?" 

Lâm Mạn Mạn ánh mắt đi/ên c/uồng: 

"Cút, bà không phải là mẹ của tôi…”

Nói rồi, cô ta gi/ẫm nát chiếc điện thoại. 

Tôi nhíu mày, cảm thấy cô ta đúng là không còn cứu chữa được nữa rồi. 

Ngay khi tôi vừa nhặt chiếc điện thoại vỡ lên, định lấy sim ra thì Lâm Mạn Mạn đã rút trong túi ra một c/on d/ao g/ọt hoa quả. 

"Đã không nhận tôi thì đừng trách tôi đ/ộc á/c."

Nói rồi, cô ta cầm d.a.o đ/âm thẳng vào tim tôi. 

Tôi hoảng sợ, ng/ã vật ra đất.

 "Cô định làm gì?" 

Một giọng nói vang lên, theo sau là một bóng hình cao lớn xông vào dùng chân đạp Lâm Mạn Mạn ra.

Một giọng hét lớn, ngay sau đó, một vóc dáng cao lớn chạy tới, nắm chặt lấy cổ tay của Lâm Mạn Mạn. 

Rất nhanh sau đó, một vóc dáng nhỏ nhắn chạy tới, cô ấy cầm cuốn sách dày trên tay, dùng hết sức đánh rơi con d.a.o trên tay Lâm Mạn Mạn.

Một tiếng loảng xoảng, c/on d/ao rơi xuống đất. 

Tôi nhanh tay đá c/on d/ao sang một góc xa. 

Vóc dáng cao lớn nhanh chóng đè Lâm Mạn Mạn xuống đất. 

Vóc dáng nhỏ nhắn kia đã gọi điện cho cảnh sát. 

Hai người phân công rõ ràng, hành động nhanh gọn.

Ngẩng đầu lên, không ngờ lại là Phú Vân Thâm và bạn gái cậu ta.

"Dì ơi, dì không sao chứ ạ?" 

Cô bé hỏi thăm tình hình của tôi sau khi báo cảnh sát xong.

Tôi lắc đầu, "Không sao, cảm ơn hai cháu."

Lâm Mạn Mạn vừa chửi bới vừa nguyền rủa tất cả mọi người. 

Cảnh sát đến, cô ta bị bắt đi. 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Để cảm ơn họ, tôi đã mời họ đi ăn, tiện thể dò hỏi thân thế của cô gái kia.

Hỏi ra mới biết, cô gái ấy lại là con gái của người họ hàng bên mẹ tôi. 

Đường dây manh mối đã đứt hoàn toàn. 

*

Một năm sau. 

Tôi đã thuận lợi ly hôn. 

Trong thời gian đó, tôi thuê người ngày nào cũng đến công ty Lâm Quân gây rối, lãnh đạo của anh ta chịu không nổi đành đuổi anh ta. 

Anh ta sợ rồi, nhanh chóng đồng ý ly dị. 

Không một ai trong nhà họ Lâm dám lên tiếng, sợ rằng tôi sẽ trả thù.

Tôi vẫn không tìm được con gái ruột của mình. 

Lâm Mạn Mạn vì tội cố ý gây thương tích mà vào tù một năm, sau khi cô ta ra tù thì bà mẹ kia theo sát cô ta, đòi cô ta phải phụng dưỡng. 

Trong cơn tức giận, Lâm Mạn Mạn đã đ/ẩy bà mẹ xuống lầu. 

Bà mẹ đẻ của cô ta ch/ết. 

Cô ta cũng bị tuyên án chung thân. 

Trong tù, cô ta đã viết thư cho tôi, nói là muốn gặp tôi. 

Nhưng tôi không đến gặp cô ta. 

Kiếp trước, cô ta đ/ẩy tôi xuống lầu. 

Kiếp này, cô ta đ/ẩy chính mẹ ruột của mình xuống lầu.

Cô ta không xứng làm người.

*

Những năm sau đó, tôi đã gặp được một người đàn ông yêu tôi, anh ấy đã có một cô con gái đang học ở nước ngoài. 

Như duyên số sắp đặt, chúng tôi rất tự nhiên yêu nhau rồi tiến đến hôn nhân. 

Ngày cưới. 

Con gái anh ấy trở về.

Chỉ một cái nhìn, tôi đã nhận ra con bé. 

Từ lâu chồng đã kể cho tôi nghe về xuất thân của con, nó là con nuôi. 

Tôi chợt nhật ra, mọi thứ như đã được sắp đặt sẵn vậy. 

Con bé là con gái ruột của tôi. 

*

Một năm sau. 

Cậu con trai út chào đời. 

Bốn thành viên gia đình chúng tôi đã có bức ảnh chụp chung đầu tiên. 

Hôm đó. 

Trời nắng đẹp, bầu trời trong xanh không một gợn mây, đẹp không sao tả xiết. 

Cũng giống như cuộc đời này của tôi vậy.

Hạnh phúc và viên mãn. 

[Hoàn].

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Trọng Sinh – Đưa Lỗi Lầm Về Đúng Nơi

Trong tiệc mừng thi đậu đại học, thư trúng tuyển của thanh mai trúc mã được chính vị lãnh đạo lớn do cha anh ấy mời tới đích thân mở ra. Thế nhưng, không ai trong bọn họ biết rằng, khi đăng ký nguyện vọng đại học, con nhóc ngổ ngáo được cả nhóm cưng […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...