Chỉ Gả Cho Người [...] – Chương 8

Trên người một thân bạch y giờ đây đã nhuộm đỏ máu tươi, Quân Ngôn quỳ rạp trên đất, dùng kiếm chống thân, ngước nhìn ta, trong mắt ngấn lệ:

“Ái Phù… nàng thực sự không còn yêu ta nữa ư?”

Ta cõng Quân Dật đang hấp hối, không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt để lại một câu:

“Ngươi… không xứng.”

Sau lưng liền truyền đến âm thanh binh khí va chạm, kèm theo đó là tiếng thân người ngã xuống vang vọng.

Quân Ngôn… đại thế đã mất.

Trọng sinh một đời, ta chưa từng nghĩ sẽ dằn vặt Quân Ngôn.

Hạng người như hắn, ta chỉ muốn hắn chết.

Một khi đã nắm thời cơ, sao có thể để hắn sống sót thêm lần nữa?

“Thái tử phi, còn nữ nhân kia xử trí thế nào?”

Một thân vệ chạy đến, chỉ tay về phía Tàng Tiêu Tiêu.

Ta cười lạnh:

“Làm nhân trệ, quẳng cho đoàn xiếc rong.”

Tên thủ hạ rùng mình hít sâu một hơi lạnh, nhưng không dám cãi lời, chỉ cúi đầu vâng mệnh.

19

“Người đâu! Mau truyền thái y!”

Ta một thân một mình cõng Quân Dật trở về Đông Cung, vừa bước qua cửa đã lớn tiếng gọi.

Từ trong Đông Cung có vô số cung nhân chạy ra, thấy cảnh Thái tử hấp hối và ta toàn thân đẫm máu, ai nấy đều thất sắc, vội vàng nâng Quân Dật đưa vào trong.

Còn ta, sức lực đã cạn kiệt.

Từ khi cõng Quân Dật, đi suốt một quãng đường dài, mỗi bước chân đều như đạp trên lưỡi dao.

Đến khi mọi người đưa được chàng đi, ta mới trút được gánh nặng, chẳng còn màng xung quanh là đâu, cả thân mình đổ gục, ngất lịm.

20

Ta bừng tỉnh.

Là một cơn ác mộng vô cùng kinh khủng…

Ta mộng thấy Quân Dật đã chết, ta khóc đến đứt gan đứt ruột.

Kiếp trước tuy chàng không thể bước lên long vị, nhưng rốt cuộc vẫn bình an sống hết một đời.

Thế mà kiếp này, chàng là người có hy vọng lớn nhất nối ngôi hoàng đế, lại vì cứu ta mà mất mạng.

Ta chưa từng nghĩ, Quân Dật thực sự sẽ giữ trọn lời hứa.

Chàng từng nói — sẽ không để ta bị tổn thương.

Ta đã tin.

Khi ta từ trên giường ngồi bật dậy, cả thân mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.

“Thái tử phi, người tỉnh rồi ạ.”

Một nha hoàn xa lạ bước vào, khẽ lên tiếng.

Ta chưa kịp mang giày tất, liền nhảy xuống giường, chân trần chạy tới, nắm lấy vai nàng, kích động hỏi:

“Thái tử đâu?”

Nha hoàn lộ vẻ khó xử, trong lòng ta bỗng trỗi dậy một dự cảm chẳng lành.

“Thái tử người….”

Ta không đợi nàng nói hết lời, lập tức xoay người chạy về phía tẩm điện của Quân Dật.

Ta chẳng màng đến việc bản thân có còn giữ dáng vẻ đoan trang, tóc tai rối bời, thân còn mặc giá y chưa kịp thay, bàn chân trần dẫm lên nền đất lạnh băng.

“Quân Dật!”

Ta đẩy cửa điện ra, vội vàng xông vào trong phòng ngủ.

Chỉ thấy Quân Dật đang tựa vào giường dùng thuốc, bên cạnh là hoàng thượng và hoàng hậu đang đứng.

Khoảnh khắc ấy, không khí như đông cứng lại, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía ta.

…May thay, Quân Dật… không việc gì.

Chỉ là… hình như ta gặp chuyện rồi.

“Hoàng thúc, hoàng thẩm, vạn phúc kim an… Thần nữ… không, nhi thần có chút việc, xin phép cáo lui trước…”

Xấu hổ, lúng túng, mất thể diện — mặt ta nóng ran như bị thiêu cháy.

Hoàng đế và hoàng hậu nhìn nhau cười, quay sang dặn Quân Dật:

“Trong cung còn nhiều việc, chúng ta cáo lui trước. Con nhớ giữ gìn thân thể cho tốt.”

Ta đang định âm thầm chuồn đi, Quân Dật liền lên tiếng:

“Ái Phù, dừng bước.”

Bàn chân ta như bị điểm huyệt, dừng lại ngay tại chỗ.

Ngay sau đó, một mùi hương quen thuộc thoảng đến, cả thân ta chìm trong một bóng hình cao lớn.

Quân Dật cúi người, ôm chặt ta vào lòng.

“Khiến nàng lo lắng rồi, Ái Phù. Là lỗi của ta.”

Lòng ta bỗng chốc bình yên đến lạ.

Ta thở phào, nở nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng:

“Chàng còn sống… thật tốt quá rồi.”

“Ừ, bổn cung vẫn còn sống. Mười dặm hồng trang đã nợ nàng, hai ngày nữa sẽ bù lại.”

“Được.”

“Lần này, bổn cung rốt cuộc đã giữ được nàng.”

Ta khẽ ngẩn người, rồi chậm rãi nhìn về phía một bức Phật tượng ở góc điện.

Tựa hồ đã hiểu ra điều gì đó.

[Toàn văn hoàn.]

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...