Chiếc Vòng Cổ Trị [...] – Chương 8

Nghe nói, là từ công ty—lại có chuyện lớn xảy ra.

Dòng tiền bị cắt hoàn toàn, mấy dự án đang thi công đồng loạt vỡ hợp đồng, phải đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ không tưởng.

Tập đoàn Cố thị—lần này thật sự là kết thúc rồi.

Càng nghe, sắc mặt anh ta càng tái nhợt, cuối cùng thân thể lảo đảo, rồi ngã lăn xuống đất bất tỉnh.

Người nhà họ Cố từ biệt thự tổ tiên vội vã đến, khiêng anh ta lên xe, đưa thẳng vào bệnh viện cấp cứu.

9

Vài ngày sau, Cố Đình Huyền tỉnh lại.

Ngay trong ngày hôm đó, hai tập tài liệu được đặt lên bàn bệnh cạnh giường anh ta.

Một bản là thông báo phán quyết ly hôn từ tòa án.

Bản còn lại là quyết định thanh lý phá sản của tập đoàn Cố thị.

Công ty mà anh ta dốc lòng gây dựng suốt bao nhiêu năm, trong vài ngày anh ta hôn mê, đã hoàn toàn sụp đổ, tan thành mây khói.

Nghe nói, lúc nhìn thấy hai tập giấy đó, anh ta không nói nổi một lời.

Anh ta chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tập tài liệu, hai mắt đỏ ngầu.

Rồi phun ra một ngụm máu, lập tức lịm đi lần nữa.

Lần này, tình trạng còn nghiêm trọng hơn trước.

Bác sĩ nói: anh ta vì tức giận quá độ, cộng thêm nền tảng sức khỏe vốn đã suy sụp, nên cơ thể đã chịu tổn thương không thể phục hồi.

Cố Đình Huyền lại một lần nữa nhập viện điều trị dài hạn.

Cha mẹ anh ta rối như tơ vò. Đống tàn dư của Cố thị quá lớn, liên quan đến quá nhiều lợi ích.
Họ phải lo đối phó với các chủ nợ, xử lý tranh chấp pháp lý, đâu còn thời gian mà chăm sóc cẩn thận đứa con đang nằm liệt giường?

Người chăm sóc được thuê đến đương nhiên không thể toàn tâm toàn ý như người nhà.

Và điều đó tạo cơ hội cho kẻ khác ra tay.

Tôi gần như đã quên mất cái tên Lâm Mộng Dao.

Cho đến khi trợ lý báo tin: Lâm Mộng Dao trở lại rồi.

Cô ta – người bị Cố Đình Huyền vứt sang vùng Tam Giác Vàng như rác rưởi – vẫn còn sống, và trốn về được.

Không ai biết cô ta đã phải trải qua điều gì.

Nhưng nhìn vào tấm ảnh chụp lúc bị bắt, trong ánh mắt cô ta chỉ còn lại sự oán độc tột cùng và điên loạn đến đáng sợ.

Cô ta hận Cố Đình Huyền.

Hận cái kẻ từng đưa mình lên mây, rồi lại dẫm mình xuống địa ngục.

Lâm Mộng Dao lén lút quay về nước, như một con rắn độc ẩn nấp trong bóng tối, tìm cơ hội báo thù.

Sự lơ là của nhân viên y tế đã cho cô ta cơ hội đó.

Một đêm nọ, lợi dụng lúc người chăm sóc rời đi trong chốc lát— Lâm Mộng Dao mặc đồ nhân viên vệ sinh, đẩy xe dọn dẹp, lặng lẽ lẻn vào phòng chăm sóc đặc biệt của Cố Đình Huyền.

Lúc ấy, Cố Đình Huyền có lẽ vẫn còn tỉnh táo.

Anh ta nhìn thấy người đàn bà quen thuộc mà xa lạ ấy chậm rãi tiến lại gần.

Ánh mắt từ kinh ngạc chuyển thành sợ hãi.

Anh ta muốn kêu cứu, nhưng cơ thể yếu đến mức không phát ra nổi tiếng nào.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Mộng Dao rút ra con dao đã chuẩn bị sẵn từ xe dọn dẹp.

Khuôn mặt cô ta không chút biểu cảm, chỉ có niềm khoái cảm trả thù hiện rõ.

Cô ta giơ cao con dao, trong ánh mắt tuyệt vọng tột cùng của Cố Đình Huyền— đâm thẳng vào ngực anh ta.

Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát…

Máu nhuộm đỏ cả ga giường trắng tinh.

Cho đến khi y tá đi tuần phát hiện điều bất thường, la hét lao vào, Lâm Mộng Dao mới bị khống chế ngay tại chỗ.

Cô ta không chống cự, chỉ nhìn Cố Đình Huyền nằm gục trong vũng máu và cười lên điên dại như kẻ tâm thần.

Cố Đình Huyền được đưa đi cấp cứu khẩn cấp.

Giữ được mạng, nhưng đã trở thành người thực vật.

Ý thức hoàn toàn mất đi, chỉ còn trông cậy vào máy móc duy trì sự sống.

Nhà họ Cố… hoàn toàn sụp đổ.

Cha mẹ anh ta vốn đã cao tuổi, lại liên tục chịu cú sốc tinh thần quá lớn.

Chưa đầy nửa năm sau, hai người lần lượt qua đời.

Không còn sự bảo hộ và hỗ trợ tài chính từ cha mẹ, Cố Đình Huyền nằm trên giường bệnh,
trở thành người bị bỏ rơi.

Hóa đơn bệnh viện không ai thanh toán.

Cuối cùng, vào một buổi trưa bình thường, máy duy trì sự sống bị ngắt.

Cố Đình Huyền, cũng rời khỏi thế giới này mãi mãi.

Tin tức đến khi tôi đang xem báo cáo tài chính quý mới.

Tôi chẳng có cảm giác gì cả.

Chỉ là một cái kết đã sớm nằm trong dự tính.

Thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất, cũng là chất xúc tác mạnh nhất.

Nhiều năm sau.

Tôi đã hoàn toàn tiếp quản tập đoàn Mục thị.

Dưới sự lãnh đạo của tôi, doanh nghiệp không ngừng mở rộng quy mô, vươn lên giữ vị trí đầu ngành trong nhiều lĩnh vực từ công nghệ mới đến ngành truyền thống.

Ba tôi cũng chưa từng dừng bước.

Ông đi khắp nơi, lặn lội tìm kiếm từng chút một những tác phẩm bị thất lạc năm xưa của mẹ.

Những tác phẩm đó chứa đựng toàn bộ tài năng và tâm huyết một đời của mẹ tôi.

Cuối cùng, tôi và ba cùng nhau tổ chức một triển lãm di cảo long trọng dành riêng cho mẹ.

Triển lãm gây chấn động lớn. Mọi người đều ngỡ ngàng và khâm phục trước tài năng vượt thời đại của mẹ, cũng như giá trị nghệ thuật trong từng chi tiết bà để lại.

Sau triển lãm, ba tôi quyết định lên đường.

Ông muốn mang theo những tác phẩm ấy, đi khắp thế giới, đến những nơi mẹ từng ao ước nhưng chưa kịp đặt chân đến.

Tại phòng chờ sân bay, tóc ông đã điểm bạc, nhưng đôi mắt vẫn hiền hòa và sáng rực:

“Vãn Thanh, ba muốn dẫn mẹ đi ngắm nhìn thế giới này một lần nữa.” “Còn con, hãy sống thật tốt, sống một cuộc đời của riêng con.”

Tôi gật đầu, vành mắt hơi đỏ.

Chúng tôi ôm nhau tạm biệt.

Nhìn bóng lưng ông khuất dần sau cửa kiểm soát, tôi biết—ông sẽ mang tình yêu và nghệ thuật của mẹ, bắt đầu hành trình hạnh phúc mới thuộc về riêng mình.

Còn tôi, cũng sẽ tiếp tục sống cuộc đời của mình.

Trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ—tương lai vẫn còn dài, và rất đáng mong chờ.

Chúng tôi—sẽ đều bước tới một tương lai hạnh phúc hơn.

(Hết)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...