Chinh Phục Người Chồng [...] – Chương 2

Tôi gật đầu, giao Tảo Tảo lại cho chị gái, rồi đi theo Biên Tự lên lầu.

Anh lấy ra một cái hộp từ trong phòng.

Tôi vừa định nhận lấy thì anh bỗng thì thầm một câu không đầu không đuôi: “Tiếc quá…”

Tôi sững người: “Tiếc gì cơ?”

“Tiếc cho cái váy.”

Miệng nói lời tiếc nuối mà khoé môi anh lại cong lên một cách vô thức.

“Chỉ là một cái váy thôi mà.”

Tôi nhận lấy hộp đồ, nhanh chóng vào thay.

Lúc bước ra, anh đang dựa người vào tường, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối.

Lúc này tôi mới phát hiện…

Chiếc váy tôi mặc dường như là đồ đôi với bộ vest anh mặc hôm nay.

Biên Tự quay đầu nhìn tôi, mỉm cười nói:
“Rất đẹp.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, trong lòng phân vân không biết có nên hỏi ra câu đó hay không…

Có vẻ như anh ấy nhìn ra được sự nghi ngờ trong mắt tôi, chủ động giải thích:
“Đây là mẫu mới nhất của thương hiệu do chị họ tôi sáng lập, nên kiểu dáng khá giống nhau.”

Tôi âm thầm mắng bản thân mấy câu trong lòng.

Lại tự mình đa tình rồi.

Tôi giả vờ như chẳng có gì, thản nhiên nói: “Đúng là đẹp thật.”

Nhưng Biên Tự lại không chịu buông tha, tiếp tục hỏi: “Vậy bộ nào đẹp hơn?”

Tôi hơi nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.

“Ý anh là, so với cái váy trước em mặc, thì cái nào đẹp hơn?”

Anh đứng đối diện tôi, giọng nói vẫn từ tốn, biểu cảm vẫn là kiểu điềm đạm, giữ chừng mực như mọi khi.

Tôi khẽ lắc đầu, không trả lời thẳng. “Không giống nhau.”

“Khác chỗ nào?”

“Người tặng khác nhau.”

Tôi để lại một câu mơ hồ như vậy, rồi sải bước lướt qua Biên Tự, đi thẳng xuống lầu.

3.

Tôi vừa bước xuống dưới.

Thì đã thấy Lý Nghiễn Thu đang đứng với ba mẹ tôi và ba mẹ cậu ta.

Không biết nói chuyện kiểu gì mà lại dẫn sang chủ đề… liên hôn.

“Thằng Nghiễn Thu nhà chúng tôi với con bé Sâm Sâm lớn lên cùng nhau, tình cảm thân thiết, nếu có thể đến với nhau thì còn gì bằng.”

“Đúng đấy, hồi nhỏ Nghiễn Thu cứ nói sau này muốn cưới Sâm Sâm về làm vợ.”

Lý Nghiễn Thu đứng giữa đám người lớn, có chút lúng túng.

Nhưng rồi cậu ta quay đầu nhìn về phía tôi, khóe môi đột nhiên nhếch lên đầy nghịch ngợm, bắt đầu hùa theo mấy câu của người lớn:

“Được ở bên Sâm Sâm tất nhiên là điều tuyệt vời nhất rồi, chỉ sợ là cô ấy không thèm để ý đến em thôi.”

Hôm nay Lý Nghiễn Thu bị gì vậy?

Rõ ràng trước đây mỗi lần nhắc đến chuyện liên hôn là lại than đau tay, nhức đầu đủ kiểu.

Sao hôm nay lại tự nhiên nổi khùng?

Tôi vừa định bước tới, thì trong khoé mắt bất chợt thấy Biên Tự.

Không biết có phải ảo giác không, mà ánh mắt của anh ta lúc này khác hẳn mọi khi – lạnh hơn thường lệ.

Nhưng khi anh quay sang nhìn tôi, lại trở về dáng vẻ lạnh nhạt, như thể chẳng quan tâm chuyện gì hết.

Anh buông một câu như hỏi chơi: “Em thấy cậu ta được chứ?”

Tôi nhếch môi cười: “Cũng chưa chắc.”

“Gì cơ?”

Biên Tự hình như không nghĩ tôi sẽ trả lời như vậy, biểu cảm thoáng nứt vỡ.

“Lý Nghiễn Thu đẹp trai, học giỏi, gia thế tốt – đúng là lựa chọn không tồi.”

Biên Tự vẫn cố gắng giữ nụ cười, nhẹ giọng khuyên tôi: “Cậu ta đào hoa lắm đấy.”

“Không sao mà.”

Tôi cười tươi với anh. “Em cũng đào hoa.”

Mẹ gọi tôi lại gần, tôi cố kìm lại, không ngoảnh đầu lại.

Tất nhiên cũng chẳng thấy được nụ cười đông cứng trên môi Biên Tự, hay ánh mắt lạnh lẽo trong đáy mắt anh ta.

Lý Nghiễn Thu đứng cạnh đó, nhìn phản ứng của Biên Tự liền lắc đầu cảm thán:

“Không mấy lạc quan, nhìn thì có vẻ anh ta có chút cảm tình với cậu, nhưng cũng chẳng sâu sắc gì.”

Tôi thở dài.

Trong lòng mắng hệ thống một trăm câu.

Rồi lại mắng Biên Tự thêm tám trăm câu nữa.

Cuối cùng chẳng còn chút hứng thú nào, đành rời tiệc sớm.

Về đến nhà không bao lâu, tôi bỗng nhận được rất nhiều tin nhắn từ bạn bè.

Tất cả đều nói về… cùng một chuyện.

Lý Nghiễn Thu… say xỉn rồi rơi tõm xuống cống nước thải.

Có ảnh làm bằng chứng luôn nhé.

Tôi nhìn dáng vẻ thảm hại của Lý Nghiễn Thu trong bức ảnh, cảm giác u ám cả buổi tối bỗng tan biến sạch.

Tôi vừa định gọi điện hỏi thăm hắn vài câu cho phải phép, thì chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa ra — Lý Nghiễn Thu đã tắm rửa sạch sẽ, thay đồ mới, đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt đầy ấm ức.

Tôi cố nhịn không bật cười.

Hắn thấy tôi nín cười mà mặt mũi nhăn nhó, tức giận bước thẳng vào trong.

Nghiến răng nói: “Tôi bị chơi khăm!”

Tôi thật sự không nhịn nổi nữa, cuối cùng cũng bật cười thành tiếng: “Không phải cậu tự ngã vào à?”

“Làm gì có chuyện đó!” – Lý Nghiễn Thu ra sức thanh minh.“Tôi mà làm ra chuyện ngu xuẩn vậy á?”

“Khi tôi rơi xuống, rõ ràng cảm giác được có một luồng sức mạnh vô hình đẩy tôi!”

Tuy biết hắn đang cố vớt vát chút thể diện, nhưng tôi cũng không vạch trần.

“Ý cậu là… gặp ma hả?”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...