Chồng Đi Công Tác [...] – Chương 8

“Là vì anh cảm thấy có lỗi với em trai mình à?”

“Cho tôi uống thuốc loạn thần cũng là vì cảm thấy có lỗi với nó?”

“Nếu tôi đoán không sai, thì sau khi tôi ra nước ngoài, sẽ không bao giờ tỉnh táo lại nữa.”

“Còn anh, với tư cách là con rể ngoan hiền, sẽ đường đường chính chính nhận được toàn bộ tài sản của ba mẹ tôi.”

“Còn cái gọi là hợp đồng tiền hôn nhân, ha, một kẻ mất năng lực hành vi dân sự như một ‘người điên’ thì lấy gì mà đòi ly hôn với anh?”

Ánh mắt áy náy trong mắt Trần Bình hoàn toàn biến mất.

Anh đứng lên, cười lạnh:

“Thì ra là em vẫn luôn giả vờ.” “Em căn bản chưa từng uống thuốc anh đưa.”

Tôi cũng bật cười.

“Nếu tôi ngu đến mức đó, thì giờ này đã phát điên thật rồi.”

“Đôi khi, phát điên còn dễ sống hơn là giữ tỉnh táo.”

Trần Bình nhướng mày nhìn Đan Gia Vận.

“Đây vốn là món quà lớn tôi chuẩn bị cho cậu đấy.” “Cậu thật may mắn, sẽ có vợ tôi đi cùng lên đường.”

Đan Gia Vận, từ nãy vẫn đứng sau xem trò, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Anh ta lao tới muốn ngăn Trần Bình đang lùi về phía cửa.

Trần Bình đưa tay đẩy mạnh tôi về phía anh ta. Tôi mất đà đâm sầm vào người Đan Gia Vận.

Đan Gia Vận không kịp phản ứng, bị tôi va trúng ngã xuống.

Còn Trần Bình đã nhanh chóng lui ra khỏi phòng. Anh ta ấn nút công tắc hành lang.

Trong chớp mắt, đèn sáng rực khắp nơi.

Lúc này chúng tôi mới nhìn rõ. Mặt đất phía trước căn nhà gỗ… đã bị tưới đầy xăng.

13

Trần Bình khóa cửa lại, quay về phía chúng tôi cười nói:

“Thiên kim nhà họ Lâm mang thai rồi ngoại tình, cuối cùng lại chết trong một vụ cháy rừng, cùng tình nhân tự thiêu.”

“Đúng là bi kịch dữ dội mà lãng mạn quá chừng.”

“Đồ điên!”

Đan Gia Vận đá mạnh vài cú vào cửa, nhưng cánh cửa kiên cố chẳng hề lay chuyển.

Anh ta giận dữ mắng chửi:

“Mày nghĩ giết bọn tao xong là có thể trốn thoát được à?”

“Vậy thì sao?” Trần Bình nhướng mày đáp. “Cậu nghĩ vì sao tôi chọn nơi này?”

Tôi bị cú đẩy vừa rồi làm cho choáng váng, bụng đau quặn lên. Cúi xuống nhìn, tôi thấy máu đã thấm ra quần, nghiến răng nói:

“Tìm lối thoát sau nhà!”

Trần Bình vẫn thong thả đứng đó, bình tĩnh theo dõi tôi và Đan Gia Vận cuống cuồng tìm đường.

“Khốn kiếp, biết phải chết thế này, lúc đó dù cô ta có trả bao nhiêu, tôi cũng không phản bội anh!”

Đan Gia Vận vừa mắng chửi vừa chạy ra phía sau. Nhưng vừa tới sau nhà, anh ta chết sững.

Cửa sau cũng bị khóa chặt.

Ngoài cánh cửa, chính là em trai của Trần Bình – Trần Quân.

Thảo nào lúc nãy Trần Bình cứ kéo dài thời gian. Thì ra Trần Quân đã mai phục sẵn từ lâu.

Trong khi Trần Bình cố ý thu hút sự chú ý, Trần Quân đã âm thầm tưới xăng khắp nơi.

Nơi này vắng vẻ đến đáng sợ. Thậm chí điện thoại còn không có sóng.

Gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng nghe.

Bên tai là tiếng Đan Gia Vận đang điên cuồng đá cửa.

Trần Bình thì dán mắt nhìn tôi đang cố gắng tựa vào tường để đứng vững.

Mồ hôi lạnh túa ra kín cả trán tôi.

Tôi trơ mắt nhìn Trần Bình nói lời tạm biệt.

Anh ta chỉ nhẹ nhàng ném tới một điếu thuốc đang cháy.

Ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội.

14

“May mà cảnh sát đến kịp, con suýt nữa làm mẹ sợ chết khiếp.”

Mẹ tôi khóc không ngừng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Từng ấy năm, tôi chưa từng thấy bà mất kiểm soát đến thế.

“Mẹ đã bảo phải tống nó vào tù từ lâu rồi, vậy mà con cứ cố liều mạng.”

Thực ra, ngay từ lần đầu Trần Bình đưa thuốc cho tôi, tôi đã nhận ra có gì đó không đúng.

Anh ta quá tự tin, cũng quá coi thường tôi.

Lần này tôi có thể thoát khỏi cái chết, cũng là nhờ chiếc vòng cổ mẹ tôi đặt làm riêng,
có gắn trạm phát tín hiệu mini và định vị GPS, giá cực đắt.

Lúc đó, tôi mang thuốc đến tìm mẹ, cùng nhau phân tích suy luận.

Tôi không cam tâm, tôi muốn xem Trần Bình rốt cuộc sẽ đi đến bước nào.

Không còn cách nào khác, mẹ đành đặt cược một lần cùng tôi, mua thiết bị đó rồi giấu vào sợi dây chuyền tôi luôn đeo sát người, đề phòng bất trắc.

Nghe nói lúc cảnh sát đến, ngọn lửa đã bắt đầu bốc cháy.

May mà Trần Quân đầu óc không tỉnh táo, chỉ tưới xăng một khoảng nhỏ trước cửa, nên đám cháy vẫn còn khống chế được.

Trần Bình đã chết.

Ngay khi thấy mẹ tôi và cảnh sát xuất hiện, biết mọi chuyện đã bại lộ, anh ta lao thẳng vào lửa, tự thiêu.

Còn Trần Quân thì bị đưa vào bệnh viện tâm thần nghiêm ngặt nhất thành phố.

Trong lúc tôi hôn mê, mẹ không chút khách sáo lấy lại căn nhà tôi từng tặng mẹ Trần Bình,
còn cho người đưa bà ta về quê.

Nghe nói khi mẹ Trần về đến ngôi nhà hoang phế, đầy mạng nhện vì lâu ngày không người ở,
không chịu nổi cú sốc quá lớn, đã phát điên ngay tại chỗ.

Khi mẹ kể những điều này, tôi vẫn im lặng không nói gì.

Bà nhìn theo ánh mắt tôi dừng lại ở bụng dưới, nhẹ giọng bảo:

“Đứa bé không còn nữa rồi, vậy là tốt nhất.”

Trong lòng tôi trăm mối cảm xúc đan xen.

Tôi bật cười, ngơ ngẩn.

Vấn đề khiến tôi day dứt bấy lâu cuối cùng cũng có lời giải.

Nhưng cái kết này… lại là điều tôi không bao giờ ngờ tới.

Tôi không biết Trần Bình bắt đầu lên kế hoạch từ bao giờ.

Là từ lúc ký hợp đồng tiền hôn nhân? Hay là còn từ trước đó nữa?

Tôi lắc đầu, không muốn nghĩ thêm về Trần Bình nữa.

Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua kẽ lá, chiếu lên tay tôi.

Tôi siết chặt tay mẹ.

May mắn thay…

Tôi vẫn còn sống, vẫn ở bên người thân của mình.

Thật tốt biết bao.

[Toàn văn hoàn]

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...