Chồng Hiểu Nhầm Tôi [...] – Chương 8

“Vậy là…” – Tôi lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ – “Anh thích em từ hồi đại học thật sao?”

“Ừm.” – Giọng anh rất khẽ, nhưng đủ để tôi nghe rõ.

“Thế sao…” – Tôi cắn môi, “Sao anh chưa từng nói?”

“Anh sợ em không thích anh.” – Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

“Vì là hôn nhân thương mại… anh sợ…”

Tim tôi mềm nhũn như tan chảy.

“Đồ ngốc.” – Tôi khẽ mắng anh một câu.

“Em cũng thích anh.”

Anh khựng lại, sau đó đôi mắt sáng bừng lên.

“Vợ ơi.”

“Gì cơ?”

“Anh có thể hôn em không?”

Mặt tôi nóng bừng: “Bây giờ? Ở đây?”

“Ừ.” – Anh gật đầu nghiêm túc, “Anh muốn hôn.”

Tôi còn chưa kịp trả lời, môi anh đã khẽ áp lên môi tôi.

Nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua.

“Vợ ơi, anh yêu em nhiều lắm.” – Anh thì thầm bên tai tôi.

“Từ hồi đại học đến bây giờ, anh vẫn luôn yêu em.”

“Ừ.” – Tôi đỏ mặt gật đầu, suy nghĩ một chút rồi cũng nhẹ giọng đáp lại.

“Em cũng vậy, vẫn luôn thích anh.”

Ngay giây tiếp theo, tôi đã bị anh siết chặt vào lòng.

“Vợ ơi…” – Giọng anh nghèn nghẹn – “Anh vui lắm…”

Tôi tựa vào ngực anh, nghe rõ tiếng tim đập dồn dập.

Thì ra, chúng tôi vẫn luôn là mối tình đơn phương song hướng.

11

Trên đường về nhà, Giang Nghiêm cứ lẩm nhẩm hát nho nhỏ.

Vừa dừng xe, anh bất ngờ nghiêng qua hôn tôi một cái.

“Vợ ơi.”

“Ừ?”

“Anh thấy mình thật hạnh phúc.”

Tôi bật cười, nhéo má anh một cái: “Em cũng vậy.”

Về đến nhà, vừa mới đóng cửa lại.

Tôi liền bị anh ép sát vào tường.

“Vợ à…” – Hơi thở anh gấp gáp – “Được không?”

Tôi đỏ mặt, khẽ gật đầu.

Anh bế bổng tôi lên, bước nhanh về phía phòng ngủ.

Đêm đó, anh dịu dàng đến lạ.

Cứ thì thầm bên tai tôi suốt:

“Anh yêu em… anh yêu em…”

Sáng hôm sau, anh nhất quyết kéo tôi đi ăn bún ốc.

Tôi không hiểu lắm, nhưng vẫn chiều theo anh.

Khi nhận được hộp bún, anh nhất quyết đòi đút cho tôi ăn miếng đầu tiên.

“Ngon không?” – Anh nhìn tôi như chờ khen thưởng.

“Ừm.”

“Thế… anh và bún ốc, ai ngon hơn?” – Anh chưa chịu buông tha.

“…”

“Anh, anh, anh.” – Tôi trả lời qua loa cho xong.

So cả cái này… sao trước đây tôi không phát hiện ra Giang Nghiêm lại trẻ con đến thế?

Vậy mà anh lại cực kỳ vui: “Vợ là tuyệt nhất!”

Ăn xong bún, chúng tôi nắm tay nhau dạo bước bên bờ sông.

Hoàng hôn kéo dài bóng hai đứa trên mặt đất.

“Vợ ơi.” – Giang Nghiêm đột ngột dừng lại.

“Gì vậy?”

Anh nghiêm túc nhìn tôi: “Mình sẽ luôn hạnh phúc như thế này… đúng không?”

Tôi mỉm cười gật đầu: “Ừ, chắc chắn sẽ như vậy.”

Anh ôm chặt lấy tôi: “Anh yêu em.”

“Em cũng yêu anh.”

Trong ánh hoàng hôn rực rỡ, anh cúi xuống… hôn tôi một lần nữa.

Phiên ngoại – Góc nhìn của Giang Nghiêm

Lần đầu tiên tôi gặp Lâm Vãn.

Là ở đại học.

Cô ấy mặc chiếc váy xanh nhạt, ngồi xổm bên vệ đường, nhẹ nhàng vuốt đầu một con mèo con.

“Mi Mi à, phải ngoan nha.” – Cô cười nhẹ.

“Đừng có chạy ra đường nữa, nguy hiểm lắm có biết không hả?” – Cô lại khẽ chọc con mèo đang gặm thanh snack.

Nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống mái tóc cô.

Tôi đứng cách đó mười mét, như bị đóng đinh tại chỗ.

Chị họ Hứa Tuyết huých cùi chỏ vào tôi: “Ngẩn người cái gì vậy?”

“Cô gái kia… là ai?” – Tôi nuốt nước bọt, giọng khàn hẳn.

Hứa Tuyết nhìn theo ánh mắt tôi: “À, Lâm Vãn hả? Nữ thần khoa Văn đó, người theo đuổi cổ có thể xếp ba vòng quanh sân vận động đấy.”

Cô ấy kéo dài giọng: “Sao, thích rồi à? Nhưng mà nghe nói cô ấy có bạch nguyệt quang rồi đó nha.”

Tôi lập tức thu lại ánh mắt, mặt không biểu cảm: “Tùy tiện hỏi thôi mà.”

Nhưng kể từ hôm đó, hai chữ “Lâm Vãn” như in dấu trong đầu tôi.

Thế nhưng, gia giáo của tôi không cho phép tôi theo đuổi một cô gái đã có người trong lòng.

Tôi từng nghĩ…

Thế giới của chúng tôi sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.

Cho đến một ngày, tin tức nhà họ Lâm phá sản lan ra.

Người ta nói, ba cô ấy buộc cô phải liên hôn để lấp vào cái hố không đáy ấy.

Tôi lập tức bảo cha chuẩn bị phương án liên hôn.

“Con chắc chứ?” – Cha tôi cau mày, rõ ràng không đồng tình. “Nhà họ Lâm bây giờ…”

“Con chỉ cần cô ấy.” – Lần đầu tiên, tôi cắt ngang lời cha.

Hôm cưới, cô ấy mặc váy cưới trắng, đẹp đến mức không thể tin nổi.

Thế nhưng từ đầu đến cuối, cô chưa từng nhìn tôi lấy một lần.

Tôi biết, với cô, cuộc hôn nhân này chỉ là một cuộc trao đổi.

Sau khi kết hôn.

Tôi dè dặt giữ khoảng cách.

Sợ quá gần sẽ khiến cô khó chịu, lại sợ quá xa sẽ để lạc mất cô.

Cô không biết…

Mỗi lần cô ra ngoài, tôi đều âm thầm dặn tài xế bám theo sau.

Chỉ để đảm bảo cô an toàn.

Cô cũng không biết…

Mỗi lần cô ốm, tôi đều ngồi cạnh giường cô đến tận sáng.

Càng không biết…

Điện thoại của tôi chứa đầy ảnh cô.

Là tôi lén chụp lúc cô không để ý.

Cho đến hôm đó, tôi thấy dòng trạng thái cô đăng:

“Cuối cùng cũng có được bạch nguyệt quang.”

Thế giới của tôi sụp đổ trong khoảnh khắc.

Thì ra…

Trong lòng cô vẫn luôn có người khác.

Tối đó, tôi mất kiểm soát.

Dù biết không nên, nhưng tôi không thể ngăn được khao khát muốn giữ lấy cô.

“Anh hay hắn lợi hại hơn?”

Tôi hỏi ra câu hỏi ngu ngốc đến nực cười ấy.

Chỉ để níu lấy một chút sự hiện diện của mình trong lòng cô.

Cô đáp lại lấy lệ.

Nhưng ít nhất khoảnh khắc ấy, cô thuộc về tôi.

Sáng hôm sau, tôi ngốc nghếch đăng lên một dòng trạng thái:

“Cuối cùng người thắng vẫn là tôi.”

Ít nhất, trên danh nghĩa, tôi thắng tình địch kia.

Cô là vợ tôi – về mặt pháp luật.

Sau này tôi mới biết…

Bạch nguyệt quang trong lòng cô là… bún ốc.

Tôi vừa buồn cười, vừa nhẹ nhõm.

Vì “người ấy” không phải ai khác.

Chỉ là một bát bún ốc.

Bây giờ, cô đang nằm trong vòng tay tôi.

Nắng sớm xuyên qua khung cửa, nhẹ nhàng rọi lên gương mặt cô.

Tôi khẽ hôn lên trán cô: “Chào buổi sáng, vợ yêu.”

Cô lơ mơ đáp lại: “Chào buổi sáng…”

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...