Chúng Ta Đã Từng [...] – Chương 10

19

Tôi thật không ngờ lại chạm mặt Lạc Thư.

Cô ta vẫn mặc chiếc váy trắng, đứng trong gió, y hệt như dáng vẻ yếu đuối khi năm nhất vừa khai giảng.

“Thẩm Trúc! Cậu đừng đi!”

Tôi nghi hoặc đứng lại, cô ta từng bước tiến đến, bất ngờ nắm lấy tay tôi.

“Thẩm Trúc, Thẩm Trúc, cậu tiếp tục qua lại với anh Chu được không? Cầu xin cậu đấy!”

Là tai tôi nghe nhầm, hay não cô ta có vấn đề?

“Đi bệnh viện khám một lượt đi, em gái à.”

“Không được đi!”

Cô ta kéo mạnh tôi lại, gương mặt lộ rõ kích động.

“Rõ ràng hồi cậu còn yêu anh ấy, tớ ngày nào cũng tìm anh ấy cũng chẳng sao. Cậu cũng không nổi giận, không ghen, không khóc. Vậy tại sao mấy cô kia lại không chấp nhận?”

“Bọn ngu đó! Suốt ngày chiếm lấy anh Chu, không thấy nhau một chút là nhắn tin gọi điện ầm ĩ! Lúc tớ và anh ấy bên nhau có chuyện gì xảy ra đâu? Bọn họ làm quá cái gì chứ?!”

Thế giới quan điên rồ của cô ta, với tôi, đúng là bệnh hoạn.

“Cậu đã có thể rộng lượng như vậy, tại sao người khác lại không thể? Vậy nên cậu tiếp tục quen với anh Chu đi! Cậu học cao, ra trường được phân công việc tốt, lương cao, còn có thể giúp anh ấy…”

“Thẩm Trúc, cậu là người tốt nhất! Để tớ gọi cho anh Chu, nói cậu đồng ý quay lại, đá cái con đàn bà kia đi!”

“Đánh tớ á? Hừ, nó xứng à?”

“Anh Chu, anh mau đến đây! Thẩm Trúc nói muốn quay lại với anh đó! Chúng ta vẫn sẽ như xưa mà, ba người đi dạo, đi ăn cùng nhau…”

Tôi gỡ từng ngón tay của cô ta khỏi tay mình, nhẹ giọng nói:

“Cảm ơn cậu đã ‘có lòng’, nhưng tôi kết hôn rồi.”

Gương mặt cô ta đờ ra như hóa đá, điện thoại rơi khỏi tay.

“Kết hôn? Cậu kết hôn với ai? Cậu phải ở bên anh Chu chứ, cậu phải bao dung cho tình cảm thanh mai trúc mã của tụi mình chứ…”

“Chỉ có đồ ngốc mới làm vậy thôi, đúng không?”

Cô ta ngơ ngác nhìn tôi, hỏi lại:

“Nhưng cậu từng làm thế mà? Tớ giành anh ấy bao nhiêu lần, cậu đều không giận…”

“Vì tôi không yêu, hiểu chưa?”

Trần Thâm từ phía sau kéo tôi ôm vào lòng, giọng khàn khàn cười nhạt:

“Loại cặn bã như thế có gì đáng để buồn?”

“Bé con à, mấy tên lăng nhăng như vậy sớm muộn gì cũng bị báo ứng đấy!”

Anh nhai vụn viên kẹo trong miệng, ánh mắt tối lại, lạnh lùng nhìn Lạc Thư.

“Cả cô nữa, cũng không ngoại lệ!”

Lạc Thư hoảng loạn lùi lại, hét lên the thé:

“Anh nói nhảm! Anh là ai?! Mau buông cô ấy ra, cô ấy là bạn gái của anh Chu tôi…”

“Ơ hay, chúng tôi là vợ chồng nhé! Hợp pháp hẳn hoi!”

Vẫn cái vẻ mặt trơ trẽn quen thuộc của anh, mà tôi… lần này lại thật sự thấy buồn cười.

20

Chu Hàng hấp tấp chạy đến, luống cuống kéo lấy Lạc Thư.

Trong đầu cô ta chỉ còn lại mỗi “anh Chu” của cô ta, tam quan và tâm lý đã hoàn toàn lệch lạc.

“Xin lỗi, xin lỗi… cô ấy… cô ấy không cố ý nói linh tinh đâu, cô ấy còn nhỏ…”

Lời của Chu Hàng đột ngột khựng lại.

Cô ta đã năm 3 rồi, cái tuổi này đúng ra đã có thể một mình ra nước ngoài học tập.

“Trúc… thật sự… thật xin lỗi!”

Chu Hàng cúi gập người, siết chặt cánh tay Lạc Thư, mu bàn tay gân xanh nổi rõ.

Anh ta còn chịu đựng được bao lâu, rốt cuộc đâu mới là giới hạn của mình?

“Trông chừng cô ta đi! Không thì đưa đến viện khám thử xem?”

Trần Thâm khẽ “xì” một tiếng, dùng ngón tay chỉ vào mặt anh ta.

“Gọi vợ tôi thì phải gọi cả họ cả tên, đừng có thân mật như thế! Hai người chẳng thân gì đâu!”

Nhìn cũng biết Lạc Thư tinh thần đang có vấn đề, tôi kéo Trần Thâm rời đi.

“Sao? Em còn bênh anh ta?”

Lại ghen rồi!

“Chẳng lẽ anh định đánh người ta à?”

Anh hừ lạnh, hai tay ôm quyền, ánh mắt đầy bất mãn nhìn tôi.

“Em chưa nghe câu này à? Người yêu cũ tốt nhất nên chết quách đi cho rồi!”

Tôi nhéo tai anh một cái.

“Anh còn muốn đào mộ quật xác nữa chắc? Quá thất đức rồi!”

Anh đảo mắt một vòng, lại trở về vẻ mặt mặt dày vô sỉ thường ngày.

“Miễn là em không đau lòng vì hắn là được rồi, đau lòng đau lòng cho anh đi! Hôm nay anh dạy cả ngày, nói nhiều đến khản giọng luôn…”

Vẻ mặt khóc lóc kia rõ ràng là diễn dở, tôi đưa tay xoa đầu anh, vuốt nhẹ mái tóc rối.

Giây tiếp theo, tôi kiễng chân hôn lên yết hầu anh một cái!

Tiếng hét như bị chọc tiết vang vọng cả ngõ nhỏ!

Tên nào đó lập tức bế thốc tôi lên, lao như bay về nhà!

“Trần Thâm, thả em xuống!”

“Không được, phải mau về nhà! Lần đầu vợ chủ động đòi ngủ với anh đấy!”

???

Cái gì mà đòi ngủ? Tôi cao không tới miệng anh, chỉ hôn được đến cổ thôi mà!

Đúng là chết tiệt cái chênh lệch chiều cao này!

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...