Chuyện Xuân Ở Biện [...] – Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ nghe ta nói vậy, lại đau lòng không thôi, nhìn đống đổ nát: "Sao nàng không nói sớm, đồ quý như vậy, để ở đây làm gì?"

 

"Để ở đây thì sao? Đồ của nhà mẹ ta, ta muốn để đâu thì để đó, chẳng lẽ đem cầm cố thì phu quân mới vui?"

 

"Ngươi... ngươi đồ đàn bà đê tiện, thật không biết lý lẽ. Sớm muộn gì cũng đuổi ngươi ra khỏi nhà."

 

07

 

Chúng ta lại cãi nhau, còn đập phá đồ đạc.

 

Trong nhà có vài người hầu lớn tuổi, dựa vào chút kinh nghiệm, muốn đến khuyên nhủ.

 

Nhưng Chu Nguyên không nghe, bỏ đi ngay lập tức.

 

"Phu nhân đừng giận, ngài ấy chỉ là nhất thời nóng giận mới nói những lời hồ đồ, hai người là phu thê kết tóc, dù có không hài lòng, cũng không thể thật sự đuổi phu nhân đi. Tính phu nhân đừng quá cứng rắn, lần sau gặp, hãy mềm mỏng, ngài ấy cần tiền, phu nhân đưa cho, nhà mẹ đẻ phu nhân giàu có, ngài ấy có thể tiêu bao nhiêu?"

 

Trong lòng ta cười lạnh, ngoài mặt lại giả vờ uất ức: "Theo các người nói, đưa tiền có thể làm chàng ấy đổi ý, lần sau, ta sẽ thử xem."

 

Ta nói vậy, nhưng Chu Nguyên không về nhà, ta cũng không tìm hắn ta.

 

Ta biết người hầu trong phủ này, phần lớn chỉ nhận hắn ta làm chủ, nếu không, sau khi ta chết, cũng không đến nỗi không ai để tang hay nói giúp ta.

 

Không lâu sau, đến sinh nhật của Chu Nguyên.

 

Ta nhớ, kiếp trước đúng vào ngày này, hắn ta nói dối rằng có việc ở nha môn, xin ta một gói bạc lớn, đến nửa đêm mới về, vẻ mặt vui mừng không giấu được.

 

Sau khi ta chết, ta mới biết rằng, vào ngày sinh nhật của hắn ta, người tình bên ngoài đã sinh cho hắn ta một đứa con trai.

 

Ta đã tính toán kỹ lưỡng, ta đó sau bữa cơm, ta giả vờ đi ngủ, rồi từ cửa ngách đã chuẩn bị sẵn mà ra ngoài.

 

Vài ngày trước, ta đã liên lạc với cha ta.

 

Cha ta đã cho người điều tra rõ ràng, hắn ta đã thuê một căn nhà nhỏ bên ngoài để nuôi người tình thanh mai trúc mã của mình.

 

Người đó đã mang thai mười tháng, sắp sinh trong vài ngày tới.

 

Hôm nay là sinh nhật Chu Nguyên, hắn ta không biết vì lý do gì, bảo mẹ chồng cử người đến nói với ta rằng nha môn có việc, sẽ về muộn, bảo ta không cần chờ để làm sinh nhật cho hắn ta.

 

Người đưa tin còn nói rằng mẹ chồng gửi lời, phu thê không nên xa cách, tôn trọng nhau là tốt nhưng phải như một gia đình mới là lý tưởng.

 

Ta cười gượng gạo tiễn người của mẹ chồng, hiểu rằng họ vẫn còn nhớ đến tiền của ta.

 

Nhưng họ không dám nói ra, ta cũng giả ngốc, không đề cập đến việc giúp đỡ tài chính cho họ.

 

Quả nhiên, người tình bên ngoài có động tĩnh, Chu Nguyên từ nha môn ra ngoài tìm bà đỡ và Lang trung, hối hả kéo người đến nhà nhỏ.

 

Trên đường chạy gấp, thở hổn hển, còn không quên trách móc ta: "Bà vợ này ngày càng không ra gì, giờ trong nhà đến cả xe ngựa cũng không có, khiến ta phải chạy thế này, thật mất thể diện."

 

Hắn ta dẫn người đẩy cửa nhà nhỏ, điều đầu tiên thấy là ta.

 

Ta ngồi dưới hiên, cầm quạt phe phẩy, cười tươi: "Phu quân nói thật là thô tục, ta nghe hết rồi. Chỉ là, phu quân bổng lộc mỗi tháng chỉ có bấy nhiêu, ăn còn khó, lấy đâu ra tiền nuôi xe ngựa. Nhưng phu quân cũng giỏi thật, trong nhà vì tiền mà cãi nhau không ngớt, không ngờ phu quân thuê được căn nhà này, thật không tệ."

 

"Bạch Sâm Sâm, nàng muốn làm gì?"

 

Nhìn vẻ mặt giận dữ vô dụng của hắn ta, ta thấy thật thoải mái.

 

Kiếp trước, ta đã hy sinh tất cả vì hắn ta, cuối cùng lại rơi vào cảnh nhà tan cửa nát, c.h.ế.t đi không ai đến viếng mộ.

 

Còn hắn ta lại có vợ đẹp bên cạnh, con cái đủ đầy, tại sao lại như vậy?

 

Hắn ta còn dám nhắc đến xe ngựa, còn cảm thấy thân phận mình mà không có xe ngựa thì thật mất thể diện.

 

Hắn ta không nhìn lại mình, xứng đáng sao?

 

Bổng lộc mười lượng bạc một tháng, muốn sống như thế nào?

 

08

 

"Ta không muốn làm gì cả, ta chỉ muốn hỏi một câu, bây giờ có thể ly hôn được không?" Ta cười tươi hỏi.

 

Khi tái sinh, ly hôn đã luôn nằm trong kế hoạch của ta.

 

Sau khi chết, linh hồn ta lưu lại nhà họ Chu nhiều năm, cũng đã hiểu rõ tính cách của Chu Nguyên.

 

Người này tự phụ và ích kỷ.

 

Kiếp trước, hắn ta chưa bao giờ coi trọng xuất thân của ta, cảm thấy ta là con gái thương nhân, không xứng với thân phận của hắn ta.

 

Do đó, mới bịa ra lời nói dối lớn rằng đã ăn phải nấm độc, không cho ta sinh con.

 

Nhưng hắn ta thiếu tiền, mà nhà ta có nhiều tiền.

 

Đây cũng là lý do kiếp trước, hắn ta giữ người tình bên ngoài nhiều năm, vẫn duy trì vẻ bề ngoài hòa thuận với ta.

 

Hắn ta không coi trọng ta, nhưng lại coi trọng tiền của ta.

 

Hiện tại hắn ta vẫn nghèo khó, chắc chắn không dễ dàng để ta rời đi.

 

Vài ngày trước tranh cãi, ta nói ly hôn, chỉ là để thử thái độ của hắn ta, quả nhiên như ta nghĩ.

 

Hôm nay, cũng là bước quan trọng nhất trong kế hoạch của ta.

 

Trước khi Chu Nguyên đến cầu hôn ta, đã có một mối tình, người tình là con gái của phu tử hắn ta khi học ở tư thục, cũng là tài nữ nổi tiếng trong làng.

 

Chu Nguyên rất thích cô ta, hai người có khoảng thời gian vui vẻ bên nhau.

 

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...