Cô Dâu Từ Đơn [...] – Chương 7

“Cái nhà họ Cố mà anh luôn tự hào, trong mắt tôi… nhiều lắm cũng chỉ là một cái máy in tiền tầm trung.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Cố Chấn Quốc lập tức thay đổi.

Ông ta vừa định lên tiếng thì tôi đã giơ tay ngăn lại.

“Cố tổng, những lời con trai ông vừa nói, chắc ông cũng nghe hết rồi đúng không?”

“Nếu hôm nay tôi không đáp trả gì, người khác lại tưởng người từ đơn vị tuyệt mật đi ra là dễ bắt nạt lắm đấy.”

Tôi vừa dứt lời, điện thoại của Cố Minh liền reo vang.

Hắn ta lén lút liếc tôi một cái, do dự vài giây rồi cũng nhấn nghe.

“Cái gì? Anh nói lại lần nữa xem!”

Cố Minh trợn tròn mắt, vẻ mặt sững sờ nhìn tôi chằm chằm.

“Gì cơ?”

“Tài chính công ty có vấn đề? Đang bị phong tỏa vô thời hạn?”

“Còn là đoàn điều tra đến từ… nội các sao?!”

Sau khi xác nhận lại với bộ phận pháp lý, Cố Minh hoàn toàn sụp đổ.

“Con họ Dương… đừng nói với tôi… tất cả là do cô làm?”

Biểu cảm trên gương mặt hắn lúc này nói rõ tất cả — dù tự tai nghe được tin công ty phá sản, hắn vẫn không thể tin nổi năng lực của tôi.

Nhưng lần này, tôi chưa cần lên tiếng, người đã nín nhịn từ nãy đến giờ là Cố Chấn Quốc rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, giận dữ gầm lên:

“Cố Minh, sao tao lại sinh ra đứa ngu như mày chứ?!”

“Mày gây ra chuyện còn chưa đủ lớn sao? Giờ còn muốn kéo cả nhà họ Cố chôn theo nữa à?!”

Ông ta đập mạnh tay vào đùi, mặt mày giận đến tím tái, đầy vẻ bất lực.

“Trời ơi, chẳng lẽ đến giờ mày vẫn chưa hiểu tại sao tao bắt mày cưới cô Dương à?!”

“Bình thường mày có làm càn thế nào tao cũng cho qua được, nhưng hôm nay mày lại cố tình chống đối tao!”

“Chính là sự ngu ngốc của mày đã khiến Tập đoàn Cố thị rơi vào đường cùng! Giờ thì mày hài lòng rồi chứ?!”

Cố Chấn Quốc càng nói càng kích động, đến cuối cùng giận đến mức dậm chân thình thịch giữa hội trường.

Không phải tôi tự cao, nhưng nếu tôi thật sự lạnh lùng hơn một chút, thì nhà họ Cố hôm nay đã không còn tồn tại!

Trước những lời trách mắng của cha, cuối cùng Cố Minh cũng bắt đầu tỉnh ngộ.

“Ba… ý ba là… người phụ nữ này có thân phận cao đến mức… ngay cả nhà họ Cố cũng không thể đụng tới?”

Giây phút ấy, mọi ánh mắt trong hội trường nhìn tôi đều hoàn toàn thay đổi — từ kiêu căng, khinh thường thành kính sợ.

Đặc biệt là Vương thư ký, đang run rẩy trốn trong đám đông, không dám ngẩng đầu nhìn tôi.

“Cố tiên sinh, anh nên thấy may mắn vì trước đó chưa làm gì vượt quá giới hạn với tôi.”

“Nếu không… có lẽ bây giờ trên tay anh đã là một cặp còng số 8 lạnh toát rồi.”

09

Cố Minh mặt mày ủ rũ, giọng nghẹn ngào:

“Cô Dương… tôi biết tôi sai rồi, tất cả là do tôi có mắt như mù, không nhìn ra năng lực của cô.”

“Hay là thế này đi, lễ cưới vẫn tổ chức như bình thường, còn chuyện huỷ hôn khi nãy… cứ coi như là nói đùa?”

Tôi khẽ nhếch môi cười, khóe miệng cong lên đầy châm chọc.

“Đùa à?”

“Nhưng tôi lại tưởng thật đấy.”

Câu nói ấy như sấm đánh giữa trời quang, khiến Cố Minh chết lặng, không thốt nổi một lời.

Nhìn thấy tình cảnh hiện tại của Tập đoàn Cố thị, với tư cách là Chủ tịch, Cố Chấn Quốc chỉ có thể đứng bên thở dài bất lực.

Cả hội trường yên lặng đến rợn người, tất cả đều dõi theo tôi, chờ xem tôi sẽ xử lý nhà họ Cố thế nào.

Một lúc sau, tôi quay sang nhìn Cố Chấn Quốc đang đứng đó với dáng vẻ tơi tả, thở dài một hơi.

“Cố tổng, nể mặt mẹ tôi, tôi có thể cân nhắc tha cho nhà họ Cố một con đường sống.”

“Nhưng… tôi có một điều kiện.”

Nghe đến đây, ánh mắt Cố Chấn Quốc lập tức sáng rực lên.

“Cô Dương, cô cứ nói, điều kiện gì cũng được!”

“Chỉ cần cô chịu buông tay, muốn tôi làm gì cũng được!”

Tôi giơ tay chỉ vào Cố Minh, người đang mặt mũi lem nhem nước mắt, rồi khẽ cười bí hiểm.

“Không biết Cố tổng đã từng nghe câu này chưa: Gỡ chuông phải tìm đúng người buộc chuông?”

Lời tôi vừa dứt, sắc mặt Cố Minh lập tức biến đổi.

“Con họ Dương, ý cô là gì?”

“Chẳng lẽ cô muốn ba tôi tự tay đoạn tuyệt với tôi sao?”

Tôi nhún vai, nở nụ cười nửa miệng.

“Cố tiên sinh, chẳng phải ban nãy chính anh còn cầu xin tôi tha cho nhà họ Cố sao?”

“Giờ tôi đưa ra giải pháp, anh lại không chịu. Làm người tốt đúng là khó thật.”

Vừa nói, tôi vừa chỉ về phía thùng rác — nơi chiếc váy cưới bị vứt bừa bãi.

“Váy cưới của tôi bị phá hỏng, phải có người chịu trách nhiệm chứ?”

“Cấp bậc của thư ký anh hiện giờ, chắc chắn chưa đủ để gánh tội… nhưng anh thì… miễn cưỡng đủ tiêu chuẩn.”

Câu cuối cùng ấy, tôi cố tình nói cho Cố Chấn Quốc nghe rõ.

Đó vừa là một lời cảnh cáo, vừa là một con đường sống mà tôi cố tình để lại cho nhà họ Cố.

Bởi lẽ, sai lầm này thuộc về Cố Minh và Vương thư ký, không liên quan đến người khác.

Cố Chấn Quốc trầm mặc vài giây, cuối cùng cũng gật đầu thật mạnh.

“Cô Dương, cứ làm theo lời cô nói.”

“Ngày mai, tôi sẽ tổ chức họp báo với tư cách gia chủ nhà họ Cố.”

“Và… công khai tuyên bố — cắt đứt quan hệ cha con với Cố Minh!”

Cố Minh còn muốn vùng vẫy lần cuối, nhưng giờ có nói gì cũng vô ích.

Tai họa do hắn gây ra, thì cũng phải để hắn là người kết thúc.

Còn kẻ khơi mào tất cả — thư ký Vương — đã bị đưa vào trại giam ngay trong đêm.

Chỉ riêng tội danh lăng mạ lãnh đạo cấp cao qua điện thoại cũng đủ khiến cô ta phải ngồi tù cả đời.

Tôi xử lý xong mọi chuyện, tuyên bố giải tán tất cả khách mời, lễ cưới chính thức bị huỷ bỏ.

Tốn bao nhiêu công sức, tôi mới giải thích được mọi chuyện cho mẹ nghe rõ ngọn ngành.

Vì chuyện này, bà còn đặc biệt nhờ tôi gửi lời cho lãnh đạo:

“Lần sau con cưới chồng… làm ơn đừng giấu thân phận nữa.”

(Toàn văn hoàn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...