Cơn Ác Mộng Của [...] – Chương 8

8

“Đồ họ Lục, tao giao con gái tao cho mày, mà mày làm ra những chuyện gì?”

“Tao đúng là mù mắt mới nhìn nhầm người!”

“Nể tình ngày xưa, cút ngay! Nếu không đừng trách tao cho mày nằm luôn trước cửa nhà này!”

Lục Dục Triết gượng gạo quỳ, giọng khản đặc tuyệt vọng:

“Bác, con biết sai rồi… Tất cả do con không vượt qua được cám dỗ!”

“Nhưng con vẫn yêu A Kiều, xin bác đừng chia rẽ bọn con!”

Cha tôi lười tranh cãi, ra hiệu bảo vệ kéo anh ra ngoài.

Anh ôm chặt chân cha tôi, cầu xin thảm thiết.

Bảo vệ giơ chân đá thẳng vào bụng anh, anh đau đớn kêu lên, máu trào ra miệng.

Khuôn mặt trắng bệch, nằm bất động.

Cha tôi hất mặt: “Khiêng hắn đi bệnh viện!”

Sau đó, ông nhìn tôi đầy lo lắng, sợ tôi mềm lòng.

Tôi chỉ mỉm cười, ôm cánh tay ông:

“Ba yên tâm, con sẽ không bao giờ tha thứ.”

“Ba phải tin con gái của ba.”

Tuy vậy, ông vẫn lo lắng, tìm cách chuyển hướng sự chú ý của tôi:

Bắt tôi đi xem mắt.

Để cha mẹ yên tâm, tôi đồng ý đi.

Thế nhưng, gặp bao nhiêu người, tôi cũng chẳng có cảm xúc gì.

Thấy vậy, cha mẹ sốt ruột.

Cuối cùng, tôi miễn cưỡng đồng ý thêm một lần nữa.

Không ngờ người cuối cùng lại là Thẩm Tri Ân — kẻ thù không đội trời chung của Lục Dục Triết hồi đại học.

Ở đâu có Lục Dục Triết, ở đó có Thẩm Tri Ân.

Hai người này đúng kiểu “cùng sinh mà sao không cùng tài”.

Mỗi lần anh ta xuất hiện, Lục Dục Triết đều như gặp đại địch.

Sau khi tốt nghiệp, Thẩm Tri Ân ra nước ngoài.

Không ngờ tại đất khách, tôi lại gặp lại người quen.

Tôi nhếch môi, chủ động mở lời:

“Lâu rồi không gặp!”

Thẩm Tri Ân khẽ cười:

“Ôn Kiều, em càng ngày càng xinh đẹp.”

Là con gái, nghe được lời khen như vậy sao có thể không vui?

Tôi và Thẩm Tri Ân trò chuyện rất thoải mái.

Không nhắc gì đến Lục Dục Triết, chỉ giống như hai người bạn cũ lâu ngày gặp lại, nói chuyện cuộc sống thường nhật.

Đến cuối buổi, Thẩm Tri Ân có chút do dự.

Nhìn ra sự băn khoăn trong mắt anh, tôi chủ động mở miệng:

“Tôi ly hôn rồi.”

Trong mắt Thẩm Tri Ân lóe lên một tia sáng.

“Vậy là anh có cơ hội rồi!”

Tôi hơi sững người, không biết nên phản ứng thế nào.

Không ngờ rằng Thẩm Tri Ân lại thích tôi.

Đúng lúc này, Lục Dục Triết đột nhiên xông vào, túm lấy cổ áo Thẩm Tri Ân:

“Thẩm Tri Ân, tránh xa vợ tao ra!”

Thẩm Tri Ân cũng không chịu yếu thế, hất mạnh tay anh ta ra.

Khuy áo bị kéo đứt, để lộ cơ ngực rắn chắc.

Tôi đỏ mặt, ngượng ngùng quay đi, vành tai ửng hồng.

“Lục Dục Triết, tao đã giao Kiều Kiều cho mày, mày chính là kẻ đã khiến cô ấy thành ra thế này!”

“Nếu mày không biết chăm sóc cô ấy, thì từ nay đừng làm phiền nữa!”

Lời nói khiến Lục Dục Triết nổi điên. Hai người lao vào đánh nhau.

Rõ ràng thể lực của Thẩm Tri Ân vượt trội, hoàn toàn không bị lép vế.

Thấy vậy, tôi yên tâm khoanh tay đứng nhìn.

Đám đông mỗi lúc một nhiều, tôi bèn lạnh lùng lên tiếng:

“Dừng tay!”

Vừa dứt lời, Thẩm Tri Ân lập tức dừng lại và lùi về phía tôi.

Lục Dục Triết đỏ mắt, trừng trừng nhìn anh ta.

Thẩm Tri Ân chỉ nhếch môi cười khinh bỉ.

Tôi bước đến trước mặt Lục Dục Triết, giọng thản nhiên:

“Lục Dục Triết, từ khoảnh khắc anh đưa ra tờ ly hôn, chúng ta đã kết thúc rồi!”

“Tôi hy vọng từ nay anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Mỗi lần nhìn thấy anh, tôi lại nhớ đến những cơn ác mộng đó!”

Lời nói của tôi vừa dứt, sắc mặt anh tái nhợt, toàn thân run lên.

Môi anh run rẩy, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng nhìn tôi đau khổ.

Tôi không buồn để ý, quay người nắm tay Thẩm Tri Ân rời đi.

Cảm giác bàn tay đầy mồ hôi, tôi vội buông ra.

Thẩm Tri Ân đang nhìn tôi, trong mắt là thứ cảm xúc khó đoán.

Tôi ngượng ngùng quay đi, né tránh ánh mắt ấy.

“Tôi về trước.”

Không đợi anh trả lời, tôi lập tức quay về nhà họ Ôn.

Cha mẹ vây quanh hỏi thăm, tôi chỉ qua loa cho xong.

Trải qua tất cả những chuyện này, trong lòng tôi đã hình thành sự tự ti.

Nhưng Thẩm Tri Ân không hề bỏ cuộc.

Anh kiên trì đến nhà tôi, bất chấp tôi từ chối bao nhiêu lần.

Cuối cùng, tôi không nhịn được, kể hết mọi chuyện cho anh.

Không ngờ Thẩm Tri Ân chỉ dịu dàng nhìn tôi:

“Ôn Kiều, tất cả không phải lỗi của em.”

“Trong mắt anh, em mới là người quan trọng nhất.”

Dưới sự khuyên nhủ của cha mẹ, tôi đồng ý cho anh một cơ hội.

Ba tháng kiên trì theo đuổi, tôi gật đầu đồng ý ở bên anh.

Ngày đính hôn, Lục Dục Triết chuyển toàn bộ tài sản sang tên tôi rồi biến mất.

Còn tôi, cuối cùng cũng đón nhận một hạnh phúc mới.

【Toàn văn hoàn】

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...