Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm sao chứ!” Chiếc eo dồn sức áp sát. Tôi giơ chân đạp mạnh: “Tôi thoải mái xong rồi thì mau cút đi!” Một loạt thao tác qua đi, vậy mà anh ta chẳng hề nổi giận. Để sớm chọc giận anh ta, tôi chủ động tặng anh ta một sợi dây xích chó, bảo anh ta mang đi làm. Hôm sau lại thấy anh ta khoe với cấp dưới: “Vợ tôi tặng đấy, đẹp không? Không nói gì là có ý gì? “À đúng rồi, cậu còn chẳng có vợ, tôi với người không có vợ thì chẳng có gì để nói!” Tôi hoàn toàn bó tay: … Xem thêm
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận