Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7.
Dù chưa nhìn rõ mặt, tôi cũng biết chắc Tạ Tuấn Ý đang xấu hổ muốn độn thổ. Dù sao thì, tôi thay ảnh mà “quắn cả ngón chân”.
Giây tiếp theo, ảnh tháo mũ bảo hiểm ra, mặt không đổi sắc nói:
“Đến trễ rồi, xin lỗi nhé.”
“Không…” Tôi còn chưa kịp nói xong, Trương Trí Huệ—anh chàng bị tôi đụng xe—bỗng vọt ra như tên bắn, cướp lời:
“Không sao không sao, chẳng trễ tí nào luôn. Anh đừng đứng đó, nắng quá! Lại đây đứng với em nè, chỗ này mát lắm!”
Tốc độ đổi mặt của người này đúng là… tôi nhìn mà phải bái phục. Tôi không nhịn được chọc một câu:
“Này, lúc nãy anh đâu có nói chuyện kiểu này với tôi?”
Anh ta lại đổi mặt lần nữa:
“Thì sao chứ? Nhìn anh trai cô xem, đúng là tuấn tú nho nhã, nhìn phát biết ngay là người có gu. Lại còn ăn mặc đẹp hơn cô, đi xe cũng chất hơn cô… Anh trai, cho em sờ thử xe anh được không?”
“Em chỉ sờ một chút thôi!” Anh ta giơ ngón tay trỏ ra, ra hiệu “một chút xíu”.
Tạ Tuấn Ý xua tay một cái:
“Sờ đi.”
Trương Trí Huệ mắt sáng như đèn pha, nhào tới ôm lấy chiếc xe:
“Wow, mặt ngoài bo tròn mượt mà!”
“Van hợp kim titan xịn xò!”
“Á ~“ Anh ta hít sâu một hơi, chìm đắm trong phấn khích.
“Hương vị của tự do!”
Ngay tại bãi đỗ SKP, trước cửa hàng GUCCI, hai người đàn ông bắt đầu tranh luận sôi nổi: Kawasaki R6 ngon hơn hay Yamaha Bạo Long mới là chân ái.
Tôi thật sự không muốn phá vỡ khoảnh khắc “điên rồ” ấy, nhưng trong khóe mắt tôi như thấy ánh sáng nhấp nháy đỏ xanh…
“Này…”
“Này!”
Trương Trí Huệ quay phắt lại, trừng mắt:
“Làm gì đấy!”
“Tôi cũng không muốn cắt ngang hai người, nhưng… tôi hình như thấy có xe cảnh sát.”
“Thì sao? Cảnh sát đến càng tốt, tiện xử lý luôn vụ xe của mình.”
“Anh nói cũng có lý. Nhưng mà… tôi chưa đủ tuổi thành niên.”
“…?” – Trương Trí Huệ
“…?!!” – Tạ Tuấn Ý
Chương 8
Trên đường về nhà, Tạ Tuấn Ý vừa lái xe vừa quát ầm lên:
“Chưa đủ tuổi mà dám lái xe—em chán sống rồi à!”
Tôi rướn cổ hét lại, mặt gần như bị gió quất méo:
“Em đủ tuổi rồi mà~~~ Trên chứng minh thư chỉ thiếu một tháng thôi~~”
Ảnh tức gần chết:
“Chỉ một tháng cũng không được! Em nghĩ lái xe là trò đùa chắc?”
Tôi cũng đâu muốn thế đâu. Mà nói thật, chuyện chứng minh thư này cũng tại ba tôi. Năm đó ổng né kiểm tra hộ khẩu, cố tình không làm giấy tờ cho tôi, khiến tôi bị “đen” một năm.
Lúc học lớp 4, tôi nhảy liền hai lớp. Ba tôi còn tuyên bố tôi là thần đồng, khoe khắp nơi, mở luôn tiệc “Mừng thần đồng”, gom được cả mấy chục triệu từ người thân. Tôi thì chẳng được đồng nào, không biết ổng dùng làm gì.
Về đến nhà, tôi bị mẹ kế và Tạ Tuấn Ý thay phiên nhau “bắn phá”.
Mẹ kế la:
“Nếu không phải mẹ đang bận đánh mạt chược, mẹ đã phi xe đến tận nơi rồi! Ba con còn cho con đi học lái xe, trong khi chưa đủ tuổi, học cái gì mà học—”
Tôi trợn tròn mắt:
“Chiều nay mẹ đi đánh mạt chược á?”
Tạ Tuấn Ý bổ sung:
“Đúng đó, dì không chỉ thích đánh mạt chược, còn thích uống rượu, chơi bài, đi bar…”
“Không nghe, không nghe!” Tôi bị sốc nặng. Trước giờ tôi luôn nghĩ mẹ kế theo kiểu dịu dàng, đảm đang. Không ngờ… lại là phong cách quý cô hoang dại!
Tôi hỏi:
“Sao trước giờ con chưa từng thấy mẹ đánh bài?”
Mẹ kế lí nhí đáp:
“Thì mẹ tranh thủ lúc con đi học chơi mà…”
Tim tôi vỡ vụn như thủy tinh rơi sàn gạch.
Mẹ kế véo tai tôi:
“Sau này ra ngoài thì để tài xế chở, hoặc nhờ anh con chở, nghe chưa?”
Tôi ỉu xìu:
“Biết rồi…”
Đang ủ rũ thì một giọng nói sang sảng vang khắp phòng khách:
“Cháu ngoan của ông—!”
Ông ngoại chống gậy bước vào nhà, càng đi càng nhanh, đến khi tới trước mặt tôi thì… cây gậy gỗ hoàng lê nạm ngọc đã bị ông vứt ra sau lưng.
Tôi trố mắt. Không phải chứ? Cây gậy quý như vậy mà ông ném luôn?
Ông lo lắng nhìn tôi từ trên xuống dưới:
“Ôi trời ơi cháu ngoan của ông, có bị thương không đấy?”
Tôi ỉu xìu nói:
“Con không sao, chỉ là… con đ.â.m hỏng xe người ta rồi, là… Lamborghini…”
“Đền! Ông đền được!” – Ông tôi gào lên như gà mẹ che con:
“Mấy trăm triệu thôi mà, ông còn lạ gì!”
Mẹ kế cau mày chen vào:
“Ba, ba đừng chiều nó quá. Nó còn chưa đủ tuổi mà đã lái xe rồi!”
Ông quay sang tôi, vẻ kinh ngạc:
“Cháu ngoan, sao cháu còn chưa đủ tuổi vậy?”
Ơ… không phải nãy ông còn gọi tôi là cháu ngoan, giờ chuyển sang cháu hư rồi hả?
Tôi nhỏ giọng cãi:
“Chỉ còn thiếu đúng một tháng thôi mà…”
“Không được! Chưa đủ tuổi thì không được lái xe, nguy hiểm lắm!”
Trước áp lực từ ông ngoại, tôi đành cúi đầu, gật lấy gật để. Sau đó không nhịn được, hỏi ra điều vẫn đang lăn tăn trong đầu:
“Ông ơi, không phải chân ông đi lại khó khăn sao? Sao giờ không cần gậy nữa rồi?”
Ông cười khì khì:
“À, ông… ông giả vờ đấy. Chân ông chẳng sao hết.”
Tôi: …Tính cách thế này, đúng là ruột thịt với mẹ kế rồi!
Bình luận