Cùng Mẹ Kế Rời [...] – Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 9.

 

Sáng hôm sau, tôi còn chưa tỉnh ngủ, Tạ Tuấn Ý đã kéo tôi đến tận cửa trung tâm thương mại.

 

Mắt nhắm mắt mở, tôi lắp bắp hỏi:

“Anh… anh làm gì vậy…”

 

Tạ Tuấn Ý khoác vai tôi, đưa tôi bước vào một cửa hàng:

“Em về đây cũng nửa tháng rồi, anh vẫn chưa tặng em món gì ra hồn. Cái này đẹp nè, thử xem?”

 

Chiếc áo trong tay anh, dù tôi không rành hàng hiệu, cũng biết đây là đồ của một nhãn cực kỳ đắt đỏ.

 

Từ phòng thử đồ bước ra, tôi ghé sát tai anh, thì thầm nhỏ đến mức chỉ hai người nghe được:

“Anh à, bỏ đi… cái này đắt lắm á.”

 

Tạ Tuấn Ý cũng nhỏ giọng đáp lại:

“Không sao đâu, anh có tiền mà.”

 

Câu nói đó lập tức khiến tôi như được bơm m.á.u gà, bật ngay chế độ mua sắm điên cuồng:

“Anh nói vậy là em yên tâm rồi!”

 

Tạ Tuấn Ý: “?”

 

Trong vòng một tiếng, tôi gần như đã thử hết sạch quần áo trong cửa hàng. Đứng trước gương, tôi càng nhìn càng thấy đẹp, càng mặc càng mê. Đúng là… đồ người giàu mặc, nhìn cái là biết “chất”.

 

Tạ Tuấn Ý chẳng tỏ ra khó chịu chút nào, còn giúp tôi phối phụ kiện cho từng bộ đồ.

 

Hồi đó, ba tôi chưa bao giờ dẫn tôi đi mua quần áo. Bỗng dưng, một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong tim, tôi lao tới ôm lấy anh, nói nhỏ:

 

“Cảm ơn anh!”

 

Tạ Tuấn Ý lúng túng, không biết tay để đâu. Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi hai cái, tai đỏ bừng. Anh húng hắng ho:

 

“Khách sáo gì, mình là người một nhà mà.”

 

Tôi thề, tôi nghe rõ tiếng tim anh đang đập thình thịch. Ánh mắt anh còn chưa kịp giấu đi nét dịu dàng.

 

Tôi không vạch trần anh, chỉ âm thầm quay sang gọi nhân viên tính tiền.

 

Tôi cũng không muốn anh biết… thật ra, tim tôi cũng đang đập loạn.

 

Nửa tháng qua, anh luôn chăm sóc tôi chu đáo. Tôi biết chắc anh là do mẹ kế nhờ vả, nhưng mỗi lần anh đối xử với tôi tốt như vậy, tôi lại không ngăn được mình… rung động.

 

Tiếng nói đột ngột vang lên, kéo tôi trở về hiện thực:

“Xin lỗi vì làm phiền, hai vị đã tiêu tổng cộng tám triệu đồng và một hào, quý khách thanh toán bằng tiền mặt hay thẻ ạ?”

 

Tạ Tuấn Ý đáp ngay:

“Quẹt thẻ đi.”

 

Sau đó… tôi trơ mắt nhìn anh mò thẻ mất mười phút.

 

Linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng tôi.

“Anh à… đừng nói với em là anh quên mang theo thẻ nhé?”

 

Tạ Tuấn Ý hốt hoảng quẹt tay lên trán (nơi vốn chẳng có giọt mồ hôi nào), nghiêm túc nói:

“Hình như… anh thật sự không mang.”

 

Tôi:

Tạ Tuấn Ý, tôi thật sự muốn bóp cổ anh.

 

Đúng lúc “tuyệt vọng”, mẹ kế tôi xuất hiện như nữ thần cứu thế.

 

Bà cao một mét bảy tám, khí chất đầy người, sải bước đến trước máy quẹt thẻ, cạch một phát giải quyết luôn tám triệu.

 

Tôi và Tạ Tuấn Ý tay xách nách mang, đi sau lưng bà như hai đứa người hầu theo sau nữ hoàng.

 

Mẹ kế lại đeo kính râm, miệng cười tươi:

“Thôi, hai đứa đi chơi đi, mẹ về… uống trà chiều đây.”

 

Tôi thầm mắng trong lòng: Chắc lại đi đánh mạt chược tiếp chứ gì!

 

“Hứa Mặc!”

 

Tiếng gọi bất ngờ vang lên. Tôi phản xạ gật đầu, nhưng giây sau, đứng hình tại chỗ.

 

Ba tôi—với ánh mắt âm trầm đến đáng sợ—đang nhìn chằm chằm về phía tôi.

 

10.

 

Tôi đã hơn nửa tháng không gặp lại ba mình.

 

Từ khi mẹ kế đưa tôi về nhà, không ai trong gia đình nhắc tới ba tôi một lần nào. Mọi người đều đối xử với tôi như người thân ruột thịt, đến mức tôi đã quên mất rằng mình không phải công chúa, và đồng hồ sớm muộn cũng sẽ điểm mười hai giờ—trả tôi lại làm con chuột ở cống rãnh.

 

Tôi không hề nhận ra mình đang run, chỉ biết ông ta đứng cách đó không xa, trừng mắt nhìn tôi.

 

Tôi có cảm giác như ông đang giấu d.a.o sau lưng, và bất cứ lúc nào cũng sẽ lao tới đ.â.m tôi một nhát.

 

Nỗi sợ hãi với ba đã khắc sâu vào tiềm thức.

 

Không ai biết… ông từng bạo hành gia đình.

 

Từ khi còn bé, trong nhà tôi chỉ có tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng và tiếng chửi rủa sau mỗi lần ông uống rượu.

 

Rất nhiều lần, tôi phải trốn đi. Không trốn, người bị đánh tiếp theo chính là tôi.

 

Ông không đóng học phí, cũng không cho tiền sinh hoạt. Tôi chỉ có thể đi xin các chủ quán cho làm thuê, rửa bát đến mức tay nứt nẻ, hay mặc đồ thú bông đứng phát tờ rơi ngoài đường.

 

Cho đến năm mẹ kế đến, ông bỗng trở nên như người bình thường. Tôi có học phí, có tiền ăn, không còn nắm đ.ấ.m nào giáng xuống vô cớ nữa.

 

Ông thậm chí còn dặn tôi:

“Phải đối xử tốt với mẹ mới chứ.”

 

Tôi đương nhiên tốt với bà, nếu không phải sau này ông sa vào đánh bạc, mẹ kế làm sao rời đi?

 

Bỗng bàn tay mẹ kế nắm lấy tay tôi. Bà bước tới trước, chắn giữa tôi và ông, giọng đầy giận dữ:

“Ông tới đây làm gì? Tôi đã đưa ông hai triệu, chẳng phải bảo đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Mặc Mặc nữa sao?”

 

Hai triệu?

 

Ba tôi cười nhạt, đi tới vài bước, ánh mắt lộ rõ vẻ đê tiện:

“Chút tiền đó thì xài được bao lâu? Mặc Mặc là con ruột tôi, tôi muốn đưa nó về nhà thì có gì sai?

Vả lại, tòa đã gửi giấy triệu tập về nhà tôi rồi, tôi không có quyền đưa con mình về chắc?”

 

Tòa? Hai triệu? Tôi như bị nhét vào hũ mật ong, tai ù, đầu ong ong.

 

Những lời họ nói, tôi hoàn toàn không hiểu.

 

Cái kiểu nói chuyện này… không giống vợ chồng cũ, mà giống kẻ thù không đội trời chung.

 

Mẹ kế khoanh tay, mắt lạnh tanh nhìn ông:

“Thay vì cãi ở đây, chi bằng đi thuê luật sư đi. Mấy hôm nữa ra tòa rồi.”

“Tôi nói cho ông biết: Tôi tuyệt đối không để ông đưa Mặc Mặc đi đâu cả!”

 

Ba tôi bật cười khinh bỉ:

“Chờ mà xem.

Con gái ruột của tôi, cô nghĩ cô có thể giữ được nó à? Mơ đi!”

 

Ông ta lướt qua tôi, cúi đầu nói đủ nhỏ để chỉ mấy người gần đó nghe thấy:

“Con khốn này, mày y như con mẹ mày.”

 

Đúng lúc đó, Tạ Tuấn Ý đang im lặng bấy lâu liền lao tới, tặng ông một cú đ.ấ.m thẳng mặt, túm cổ áo hét:

“Cút.”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...