Cùng Mẹ Kế Rời [...] – Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

 

Sau buổi tụ họp lớp hôm đó, lời mời kết bạn cứ liên tục đổ về. Tôi dứt khoát đổi luôn số điện thoại, thế giới mới trở lại yên tĩnh như ban đầu.

 

Buổi tiệc sinh nhật được tổ chức tại một trang viên rộng lớn. Hoa hồng phấn trải dài khắp sảnh tiệc, xen lẫn những đóa cát cánh kiêu kỳ điểm xuyết. Cả nhà tôi đều ăn vận lộng lẫy. Mẹ kế thậm chí bay sang Pháp để đặt riêng cho tôi một bộ váy cao cấp.

 

Phải công nhận, thế giới của người giàu thật sự vượt xa sức tưởng tượng.

 

Nhà của Phó Tâm Vũ ban đầu không có trong danh sách mời, nhưng sau chuyện xảy ra ở buổi họp lớp, mẹ kế liền sai người đem thiệp đến nhà cô ấy trong đêm. Bà nhìn tôi, giọng nói đầy ẩn ý:

 

“Con nên chơi với những người như vậy. Dám yêu, dám hận, và quan trọng nhất là dám chống lại bất công. Sau này có ai ức h.i.ế.p con, cứ lấy tiền đập vào mặt họ là được. Dù gì nhà mình cũng chẳng thiếu tiền.”

 

Một câu thôi mà khiến m.á.u tôi sôi lên. Tôi lập tức đặt mua hai chiếc túi phiên bản mới nhất—một cho tôi, một cho Phó Tâm Vũ.

 

Buổi tiệc thu hút hầu hết giới tài phiệt trong thành phố. Tôi vừa bước vào, Phó Tâm Vũ đã vui vẻ vẫy tay chào. Trương Trí Huệ cũng có mặt, vẫn là dáng vẻ chảnh choẹ, vừa thấy tôi liền khinh thường nhếch môi.

 

Còn cả Giang Nguyên Nguyên—tôi thật không hiểu ai lại dắt cô ta đến đây. Cô ta liên tục tâng bốc mấy người có tiền, nhưng tiếc thay, chẳng ai thèm để tâm. Người ta chỉ gật đầu xã giao rồi nhanh chóng bỏ đi, để lại cô ta đứng bơ vơ giữa sảnh, vẻ mặt cực kỳ ngượng ngùng. Khi bắt gặp ánh mắt tôi, nửa cười nửa không, Giang Nguyên Nguyên hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

 

Tôi cũng chẳng buồn chấp. Hôm nay là ngày của tôi, không thích hợp để dọn rác.

 

Ông ngoại dẫn tôi đi chào hỏi các vị khách. Những người có thể làm bạn với ông đều là cao thủ lão luyện, vừa gặp đã chẳng nói hai lời, móc luôn trang sức đeo cho tôi. Đi một vòng mà cổ tôi nặng như đeo ba ký vàng.

 

Mọi người đều cười nói vui vẻ, như thể ai cũng là ông ngoại ruột của tôi vậy.

 

Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng la lối, giọng the thé đến mức trong sảnh cũng nghe rõ. Mẹ kế ra hiệu cho bảo vệ xử lý, nhưng còn chưa kịp thì người đó đã lao thẳng vào, dáng vẻ tả tơi, gào lên với tôi:

 

“Đồ con ranh! Mày hại ba mày vào tù rồi còn mở tiệc ăn mừng nữa hả? Mau tìm cách cứu ba mày đi!”

 

Tôi nhận ra ngay—là chị gái của ba tôi.

 

Mẹ kế cau mày, quát nhỏ:

 

“Còn ngây ra đó làm gì? Đuổi ra ngoài!”

 

“Xem ai dám đụng vào tôi!” – bà ta phịch xuống đất, dang tay nằm vạ ngay giữa sảnh.

 

Khách khứa vốn quen cảnh sang trọng chưa từng gặp “chị đại” quê mùa nào như vậy, vội vàng tản ra, để lại bà ta nằm giữa một khoảng trống. Bà ta chống nạnh chửi om sòm:

 

“Mày giờ có tiền là không nhận người thân nữa à? Còn tụi tao thì sao? Ba mày là em tao, mày khiến nó vào tù, giờ tao không còn người thân nào nữa. Sao mày độc ác, nhẫn tâm như thế hả?!”

 

Vừa nói bà ta vừa lau nước mắt.

 

Tôi lạnh mặt, đáp gọn:

 

“Chính ông ta là người tổn thương mẹ tôi trước. Ông ta đáng bị như vậy!”

 

“Mày…”

 

Bà ta không ngờ tôi cứng rắn như thế, liền đổi giọng sang cầu xin:

 

“Coi như bác xin con… tha cho ba con được không? Hoặc, đền cho bác bốn trăm triệu đi. Bác mất người thân mà…”

 

Tôi cười khẩy. Tôi biết mà. Với nhà ba tôi, làm gì có thứ gọi là tình thân. Đến cuối cùng, tất cả chỉ vì tiền.

 

Mẹ kế nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dường như đang nhắc: “Lúc nãy mẹ dạy rồi đấy, đừng khiến mẹ thất vọng.”

 

Sau cơn giận, tôi lại trở nên bình tĩnh. Nhìn quanh một lượt—khách khứa đang hóng hớt, ông ngoại và mẹ kế thì chăm chú quan sát phản ứng của tôi, còn Tạ Tuấn Ý trong ánh mắt rõ ràng là lo lắng lẫn động viên.

 

Tôi mỉm cười, quay người đi lấy ví. Lúc trở lại, tay tôi cầm một xấp tiền, thản nhiên nói:

 

“Muốn tiền? Tôi nhiều lắm.”

 

Nói rồi tôi tung cả xấp tiền lên cao. Những tờ tiền đỏ rực như tuyết rơi đầy mặt đất.

 

“Đừng! Đừng ném nữa!” – bà ta kêu gào, cố vơ từng tờ.

 

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta:

 

“Muốn thì cứ lấy.”

 

Bà ta phát điên, gào lên:

 

“Mày có nhiều tiền đến mấy cũng không phải người nhà họ Trịnh! Mày không phải cháu ruột của họ! Chúng tao mới là người thân thật sự!”

 

Tôi nhướng mày:

 

“Giờ thì không còn là nữa rồi.”

 

Ông ngoại rốt cuộc cũng lên tiếng. Ông chống gậy chậm rãi bước đến bên tôi, vỗ vai tôi đầy tự hào:

 

“Lớn rồi, biết dùng tiền để xử lý chuyện rồi.”

 

Tôi bật cười:

 

“Cháu học từ ông đấy.”

 

Mẹ kế cũng tiến đến nắm tay tôi, giọng nhẹ bẫng nhưng đầy ý nghĩa:

 

“Hôm qua ba con… à không, giờ đâu còn là ba nữa. Ông ta đã ký giấy cắt đứt quan hệ cha con. Từ nay về sau, con không còn bất cứ liên hệ nào với nhà họ nữa.”

 

“Không thể nào!” – bà bác c.h.ế.t lặng, lắp bắp.

 

Mẹ kế không thèm đáp. Có lẽ bà chẳng buồn phí lời.

 

Ông ngoại ho khan, trịnh trọng giơ tay tôi lên cao:

 

“Tôi tuyên bố, tập đoàn Trịnh thị từ nay sẽ do cháu gái tôi – Trịnh Mặc – tiếp quản. Nó là người thừa kế duy nhất của tôi!”

 

Không chỉ khách mời bàng hoàng, chính tôi cũng c.h.ế.t lặng. Tôi nghẹn ngào:

 

“Ông ơi… ông đang nói gì vậy?”

 

Nhưng không chỉ ông ngoại , mẹ kế và Tạ Tuấn Ý cũng đồng loạt nở nụ cười.

 

Cứ như ba người đã âm thầm lên kịch bản từ trước.

 

Mẹ kế dịu dàng bảo:

 

“Chúng ta đã suy nghĩ rất lâu rồi. Chỉ có cách này mới khiến mọi người thật sự chấp nhận con là một phần của gia đình. Cũng để cho con biết, chúng ta yêu con—không phải vì mẹ con, cũng không vì thương hại. Mà vì chính con.”

 

“Mẹ con trên trời có linh thiêng chắc chắn sẽ rất vui lòng.”

 

Tôi không kiềm được nữa, nhào vào lòng mẹ kế, nước mắt tuôn trào.

 

Ông ngoại và Tạ Tuấn Ý đứng bên, ánh mắt đầy trìu mến nhìn chúng tôi ôm nhau.

 

“Ông ơi, anh ơi, cảm ơn hai người.” – tôi nhìn mẹ kế, nghẹn ngào – “Cảm ơn mẹ.”

 

Mẹ kế cười hiền, nhẹ nhàng xoa đầu tôi:

 

“Sao lại khóc nữa rồi? Đừng khóc nữa, Mặc Mặc. Hôm nay sinh nhật mà, phải vui lên chứ. Chúc mừng sinh nhật con.”

 

Tôi sụt sịt mũi:

 

“Không phải… là móng tay mẹ đ.â.m vào da con, đau.”

 

“… Con bé c.h.ế.t tiệt, sao không nói sớm!”

 

Tôi không rõ lúc nào thì bà bác kia bị đuổi ra ngoài. Phó Tâm Vũ còn kích động hơn cả tôi, vừa cười vừa khóc như đứa trẻ. Mẹ kế và Tạ Tuấn Ý đứng phía xa, dịu dàng dõi theo cảnh tôi và bạn thân đùa giỡn.

 

Trước kia, tôi luôn nghĩ mình là con vịt xấu xí—cho đến khi “bà tiên đỡ đầu” xuất hiện, khoác lên tôi bộ váy lộng lẫy, biến tôi thành nàng Lọ Lem lúc nửa đêm.

 

Nhưng rồi bà tiên nói với tôi:

 

“Tất cả vốn dĩ là của con.”

 

Và kể từ đó, tôi được sống trong tình yêu thương. Tôi lớn lên thành một nàng công chúa thật sự.

 

Kết thúc câu chuyện, nàng tiên cá không hóa thành bọt biển, Lọ Lem cũng chẳng cần gả cho hoàng tử.

 

Vì họ đã dọn vào sống trong lâu đài, cùng những người thân yêu, hạnh phúc mãi mãi về sau.

 

(Hoàn Thành)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...