Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
27
Ta nín thở tìm cách, lật tung toàn bộ sách vở của Cố Thanh Yến, đi cầu xin các tinh quái thần tiên, muốn tìm cách kéo dài tuổi thọ.
Nhưng tất cả những cách có thể hiệu quả đều chỉ ra một kết quả: Nghịch thiên cải mệnh tất phải chịu trách phạt của ông trời.
Ta không sợ trời phạt mà chỉ sợ rằng chưa thành công, phu quân đã rời xa ta.
Cố Thanh Yến nhận ra sự lo lắng ưu buồn ngày càng tăng của ta.
Hắn ôm ta vào lòng, dịu dàng an ủi: “Ấu San, đừng hao tâm tổn trí nữa. Có thể cùng nàng bầu bạn ba năm, ta đã mãn nguyện rồi. Sinh tử hữu mệnh, chúng ta cứ thuận theo tự nhiên đi.”
Sao có thể thuận theo tự nhiên được? Vất vả lắm ta mới sống lại, vất vả lắm mới được ở bên hắn. Tuyệt đối không muốn kết thúc nhanh như vậy.
Ta bắt đầu lén hắn tu luyện cấm thuật.
Trong quỷ quái thủ trát có ghi chép: Lấy hồn làm dẫn, lấy huyết làm tế thì có thể trộm trời đổi nhật, gán ghép dương thọ.
Cái giá phải trả là người thi triển thuật pháp sẽ hồn phi phách tán, vĩnh viễn không nhập luân hồi.
Ta không quan tâm.
Chỉ cần Cố Thanh Yến có thể sống tiếp, ta thế nào cũng được.
28
Kỳ hạn ba năm nhanh chóng đến ngày cuối cùng.
Tóc Cố Thanh Yến đã bạc trắng, hắn đã suy yếu như một lão ông tám mươi tuổi.
Hắn nắm tay ta, hơi thở yếu ớt: “Ấu San, xin lỗi nàng, có lẽ ta phải đi trước rồi.”
Nước mắt không tiếng động rơi xuống.
Sao hắn cứ luôn nói xin lỗi ta vậy?
“Không, chàng sẽ không đi. Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
Ta đỡ hắn ngồi dậy, bưng bát thuốc đỏ như m.á.u đến.
“Thanh Yến, uống cái này chàng sẽ thấy khá hơn.”
Bát thuốc này là ta dùng phương pháp trong quỷ quái thủ trát, lấy m.á.u đầu tim nấu bảy bảy bốn mươi chín ngày, dược hiệu đã lưu lại.
Chỉ cần Cố Thanh Yến uống vào, dương thọ và hồn phách của ta đều sẽ chuyển sang người hắn.
Từ nay về sau hắn sẽ sống trăm tuổi còn ta sẽ hoàn toàn biến mất.
Cố Thanh Yến nhìn bát thuốc, đôi mắt đục ngầu đột nhiên lóe lên một tia sáng rõ ràng.
Hắn lắc đầu đẩy tay ta ra.
“Ấu San, nàng tưởng ta không biết nàng đang làm gì sao?”
Ta cố chấp cúi đầu.
“Ba năm này, mỗi đêm nàng đều lén lút chạy ra ngoài, còn tưởng ta không rõ sao? Khí tức trên người nàng ngày càng yếu mà tưởng ta không cảm nhận được sao?”
Hắn ho khan hai tiếng, tiếp tục nói: “Ta dùng bốn mươi năm dương thọ đổi ba năm bầu bạn với nàng, không phải để nàng lại dùng mạng đổi cho ta. Ta muốn nàng sống thật tốt. Trước kia nàng còn quá trẻ dại, giờ đây phải sống thật tốt mà nhìn ngắm thịnh thế phồn hoa này, nếm hết mỹ vị nhân gian. Ấu San, hứa với ta, sống thật tốt, sống trọn kiếp này.”
Nước mắt ta không thể kìm nén được nữa, bật ra tiếng nức nở.
29
“Ta không muốn.” Ta khóc lóc lắc đầu.
"Không có chàng, lại không có phụ mẫu huynh đệ, ta cô độc sống một mình còn ý nghĩa gì? Cố Thanh Yến, chàng không thể ích kỷ như thế!"
Hắn khẽ cười nói: "Ấu San, có thể cùng nàng tương tri tương ái một kiếp, ta không còn gì hối tiếc."
Tay hắn từ lòng bàn tay ta trượt xuống.
"Không!"
Tiếng khóc thảm thiết của ta vang vọng khắp viện.
Ngay lúc này, Diêm Vương, Ngưu Đầu, Mã Diện đúng hẹn xuất hiện trước mắt.
Diêm Vương nhìn Cố Thanh Yến trên giường, rồi lại nhìn ta.
Ngài ấy chỉ thở dài: "Giờ đã điểm. Hãy theo bản vương về Địa Phủ."
Ta ôm lấy thân thể dần lạnh lẽo của Cố Thanh Yến, ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn ngài ấy.
"Ta còn một thỉnh cầu."
Diêm Vương nhướng mày: "Nói đi."
"Ta không muốn nhục thân vớ vẩn này, càng không muốn sống lay lắt một mình. Chỉ cầu cùng phu quân bước qua cầu Nại Hà, không uống canh Mạnh Bà, để mong tái tục tiền duyên."
Diêm Vương nhìn ta chăm chú hồi lâu.
Cuối cùng, ngài ấy lại gật đầu.
"Cũng đành thôi, bản vương gặp nhiều cặp trai gái si tình, chứ không riêng gì các ngươi. Chuẩn y."
30
Trên đường Hoàng Tuyền, hoa bỉ Ngạn nở rực rỡ yêu mị, ta nắm lấy hồn phách của Cố Thanh Yến, từng bước một đi trên con đường dẫn tới Địa Phủ.
Hắn trở lại dáng vẻ thư sinh gầy gò như thuở ban đầu.
Trong mắt hắn tràn đầy áy náy và xót xa.
Khi ta trôi về nhìn lại, suýt nữa hồn phi phách tán: "Cố Thanh Yến, đừng sợ. Lần này, đổi lại là ta tìm chàng. Bất kể chàng biến thành bộ dạng gì, ta cũng sẽ tìm thấy chàng. Đến lúc đó, chàng không được phép quên ta nữa đâu."
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ra sức gật đầu.
"Được."
Chúng ta đi đến đầu cầu Nại Hà, Mạnh Bà bưng hai bát canh, mặt không chút biểu cảm.
Diêm Vương phất tay với bà.
Chúng ta nhìn nhau cười, nắm tay bước qua cầu Nại Hà, cùng nhau bước vào luân hồi.
Sau cánh cửa, ánh sáng chói loà, ta chẳng hề hay biết điều gì đang chờ đợi chúng ta.
Nhưng ta biết, chỉ cần chúng ta vẫn còn nhớ về đối phương, dù bao nhiêu lần luân hồi, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại.
Bình luận