Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Tịnh nha đầu, dì biết con ngưỡng mộ Chí Viễn. Dì thấy nhân duyên của con và Chí Viễn đã chín muồi rồi, vậy thì định hôn cho hai đứa, cuối tháng sau sẽ thành thân. Còn con bé Liễu Oanh Nhi kia dù sao cũng mang cốt nhục của biểu ca con, sau này nó sinh ra thì đem về nuôi dưới danh con, cũng coi là phúc đức của con."
Nhị phu nhân nắm lấy tay ta, hiếm hoi nói năng tử tế.
Ta ngẩn người, không ngờ Nhị phu nhân lại muốn ta gả cho biểu ca để che giấu vụ thông dâm của hắn ta trước lúc thành thân.
Quả vậy kiếp trước sau khi biết ta là người kinh doanh thương khố muối ở Dương Châu, bà ta mới miễn cưỡng gật đầu cho biểu ca cưới ta.
"Dì, trước đây con đã nói rồi, con đã định hôn rồi. Nếu dì lo chuyện này ảnh hưởng đến thanh danh của biểu ca thì chi bằng để biểu ca đưa Liễu Oanh Nhi đó đi tố cáo tội vu vạ thì tốt hơn." Ta ung dung rút tay về.
Thật ra đó mới là kế hoạch ban đầu của ta. Khi nhị phu nhân bắt quả tang, ta muốn xem Ôn Chí Viễn thâm tình sẽ lựa chọn thế nào giữa người trong lòng và tiền đồ.
"Ta chẳng lẽ không nghĩ tới sao? Chỉ là bây giờ lão thái quân đang giữ nó." Nhị phu nhân thấy ta không đồng ý thì sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng: "Thân phận của con chỉ là con gái của một thương gia, đừng không biết điều! Từ giờ trở đi không cho con rời khỏi Ôn phủ nửa bước, thành thành thật thật chờ xuất giá đi."
Mai Hương thấy Nhị phu nhân lại xúc phạm ta như vậy thì đôi mắt đỏ hoe. Ta thì đã quá quen rồi.
Kiếp trước sau khi thành thân với biểu ca rồi, Ôn gia thừa cơ nuốt trọn tài sản của Triệu gia, dù vậy Nhị phu nhân vẫn thường xuyên dùng thân phận là con gái của thương nhân để sỉ nhục ta, bà ta nói ta không xứng với con trai bà ta.
Một mặt sống nhờ vào hút m.á.u của Triệu gia, một mặt lại khinh thường Triệu gia, đây chính là phong cách cao quý của nhị phòng.
Mai Hương vốn chậm chạp từ trước đến giờ cũng phát hiện ra sự tủi nhục trong cuộc hôn nhân này, nàng ấy khẽ hỏi: "Tiểu thư, hay chúng ta tìm cơ hội trốn thoát đi?"
Ta lắc đầu: "Đằng trước có sói, đằng sau có hổ, chi bằng ta chủ động lựa chọn đi."
"Chuẩn bị ít lễ vật, chuyện lần trước chưa kịp cảm tạ Đại gia gia." Ta bình tĩnh nhấp một ngụm trà nói ra.
Mai Hương lại càng không thể hiểu nổi: "Giờ khắc này, sao tiểu thư còn nghĩ đến chuyện cảm tạ người Ôn gia chứ?"
5
Đến chiều, ta mang lễ vật đến viện của Ôn Đại gia gia. Đồ đạc trong viện được sắp xếp tao nhã hệt như tính cách của chủ nhân vậy.
Người hầu đưa ta đến hành lang rồi lặng lẽ lui xuống, Ôn Cảnh Trừng mặc một chiếc áo choàng dài màu trắng ngà, đang quỳ gối cúi đầu trên hành lang bên trong, ngón tay thon dài trắng nõn cầm lấy một quân cờ đúng chuẩn, chậm rãi đấu cờ một mình.
Ta cho Mai Hương lui ra, tự tay bưng lễ vật, cúi gập người chào: "Tiểu nữ Vân Tịnh đặc đến bái tạ Đại gia gia."
Ôn Cảnh Trừng thậm chí còn không thèm nhấc mí mắt lên, ánh mắt chỉ dán vào bàn cờ, thản nhiên đáp: "Chỉ là tình cờ cứu giúp mà thôi, tiểu thư khách sáo quá rồi."
Gió thổi qua sân viện, mang theo theo mùi hương thơm của trúc bách thơm ngát.
Ta nhếch miệng, đặt lễ vật xuống, tiến lên mấy bước rồi nói: "Đại gia gia hiểu lầm rồi, tiểu nữ muốn tạ chính là hôm đó đại gia thủ hạ lưu tình."
Quân cờ mà Ôn Cảnh Trừng đang cầm rơi xuống bàn cờ, phát ra tiếng kêu rắc. Bàn cờ ban đầu như vậy liền bị phá vỡ.
Ôn Cảnh Trừng ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng qua sát khí lạnh lẽo. Nhưng chỉ một lát sau, hắn ta lại cười nhẹ như thường: "Tại hạ không hiểu."
Ta ngồi đối diện với bàn cờ của Ôn Cảnh Trừng, nhặt quân cờ trắng mà hắn ta đánh rơi, tiếp tục nói: "Có lẽ mục đích của đại gia và tiểu nữ cũng giống nhau."
Sau khi ta liên kết mọi chuyện lại thì chân tướng đã sáng tỏ.
Ngày đó biểu ca và Liễu Oanh Nhi gian díu với nhau tại đó, lúc đó ta vừa hóng mát ở sân, thì một hộ vệ quái gở lén đưa ta đến một gian phòng.
Nơi đó ta chứng kiến cảnh thân mật giữa Ôn Chí Viễn và Liễu Oanh Nhi. Sau đó, đến mỗi lần ta ở riêng với biểu ca đều bị người của Ôn Cảnh Trừng làm phiền.
Ngày đó bị cướp bên ngoài ngoại thành, xe ngựa của Ôn Cảnh Trừng lại tình cờ dừng lại ở cánh rừng hoang vu đó. Phía sau rõ ràng là thấy kế hoạch thất bại, có ý cố tình dẫn dắt Mai Hương đổ lỗi cho kẻ ám sát cho dì.
Ta hiểu rõ tính cách của dì. Nếu quả thực dì muốn phá hoại danh tiết của ta, thì sau khi ta trở về phủ rồi, nhất định dì sẽ truyền chuyện này cho mọi người biết. Ít nhất cũng phải để kẻ ám sát lấy được vật tùy thân của ta làm bằng chứng, nhưng dì không làm như vậy.
Nếu không phải ta quyết đoán để Mai Hương đốt tín hiệu pháo hoa thì có lẽ ta đã tự chui đầu vào lưới rồi.
"Tiểu thư làm sao xác định được là tại hạ làm vậy, mà làm như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?" Ôn Cảnh Trừng xoay một cái nhẫn ngọc lục bảo ở trên tay trái, rồi lại đặt xuống một nước cờ.
"Có lẽ đại gia không phát hiện ra, mỗi khi căng thẳng thì đại gia thường thích vuốt ve chiếc nhẫn ngọc." Ta nhếch miệng nói: "Lần trước nói chuyện muối với đại gia, mặc dù lúc đó đại gia không xuất hiện, nhưng khi đi tiểu nữ lại nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc trên tay đại gia."
Bình luận