Sau khi tôi kết hôn thương mại với Thẩm Đình Châu, mối quan hệ giữa hai chúng tôi vẫn luôn lạnh nhạt.
Cha mẹ hai bên không thể chịu nổi nữa, bắt ép chúng tôi phải vun đắp tình cảm.
Thẩm Đình Châu nói: “Em có yêu cầu gì cứ nói, anh đều có thể đáp ứng.”
Tôi đáp: “Vậy anh về nhà đeo một cái vòng cổ chó đi.”
Giọng anh ấy có chút kiềm chế: “Em… Em tìm nhầm người rồi, anh không phải loại người có thể chơi mấy trò đó với em. Em đừng như vậy, không hay đâu.”
Tôi nhún vai: “Vậy thì tôi tìm người khác vậy.”
Đêm hôm đó, anh siết chặt tay tôi vào chiếc vòng cổ, mắt đỏ hoe, nói: “Trừ anh ra, đừng mong ai khác được làm chó của em.”
1
Tôi kết hôn thương mại với một tổng tài cấm dục.
Không những cài nút áo đến tận cổ, mà ngay cả khi tắm cũng không cho nhìn.
Hai năm trôi qua, tình cảm chẳng tiến triển gì, thậm chí còn có xu hướng ngày càng lạnh nhạt.
Cha mẹ hai bên không chịu nổi, hết lần này đến lần khác mở họp gia đình, bắt chúng tôi phải vun đắp tình cảm.
Còn bắt phải sớm trở thành hình mẫu vợ chồng ân ái trong giới.
Những lời kiểu đó tôi nghe nhiều đến mức miễn dịch rồi.
Nhưng Thẩm Đình Châu thì lại coi là thật.
Vừa đến công ty không bao lâu, anh đã nhắn tin cho tôi: 【Hôm nay em muốn gì không?】
Lúc đó tôi đang bận, tiện tay nhắn lại: 【Không có.】
Anh không hài lòng với câu trả lời đó: 【Sao lại không có? Túi xách? Trang sức? Thật sự không có gì à?】
Tôi rảnh tay thì nhắn thêm: 【Thật sự không có.】
Tính cách của Thẩm Đình Châu đúng là hơi cứng nhắc, nhưng những chuyện thế này anh luôn rất hào phóng.
Mấy thứ như quần áo, túi xách, trang sức, cách vài hôm là lại có người mang đến tận nhà.
Nhưng lần này anh vẫn không từ bỏ: 【Em muốn gì cứ nói, anh đều có thể đáp ứng.】
Có vẻ bên nhà họ Thẩm lại gây áp lực lớn với anh.
Tôi xoa đầu chú cún con, nhắn lại: 【Vậy anh về nhà đeo một cái vòng cổ chó đi.】
Vừa sáng Thẩm Đình Châu ra khỏi nhà, cô bạn thân tôi đã bế theo một chú cún con đến.
Bảo là thấy tôi rảnh quá, nhà lại vừa có chó con, nên tặng cho tôi một con.
Cả buổi sáng tôi đều bận rộn làm quen với chú chó, tiện thể học cách nuôi chó.
Thức ăn và đồ dùng cơ bản thì chuẩn bị xong rồi, chỉ còn thiếu cái vòng cổ.
Thẩm Đình Châu đã cứ khăng khăng muốn tôi đưa ra yêu cầu, vậy thì tôi chiều anh thôi.
Bên kia hiện lên dòng chữ “Đối phương đang nhập tin nhắn…” suốt một lúc lâu.
Cuối cùng, anh gửi thẳng cho tôi một cuộc gọi video.
Chú chó trong lòng tôi không chịu nằm yên, nhảy xuống đất chạy đi.
Tôi nhận cuộc gọi, màn hình hiện ra gương mặt của Thẩm Đình Châu.
Biểu cảm anh nhẫn nhịn, suy nghĩ rất lâu mới cất lời: “Em… Đừng đùa kiểu đó với anh.”
Tôi đang tập trung hết mức vào con chó, nghe anh nói thế thì cau mày: “Em không đùa. Chó con cần được huấn luyện.”
Lông mày anh càng nhíu chặt hơn.
Bàn tay anh lọt vào khung hình đang nắm chặt thành nắm đấm, như thể đang cố kìm nén điều gì đó.
Rất lâu sau, anh mới chậm rãi thở ra: “Em…”
Anh dừng lại một nhịp, giọng trầm thấp: “Em tìm nhầm người rồi. Anh không phải loại người chơi mấy trò như vậy với em.”
Thần kinh thật.
Bắt anh ấy đeo cái vòng cổ cũng không chịu.
Đã như vậy, thì còn nói gì mà “em có yêu cầu gì, anh đều có thể đáp ứng”?
Tôi lạnh mặt: “Không đeo thì thôi, tôi đi tìm người khác.”
Thẩm Đình Châu giải thích: “Anh không có ý đó.”
Tôi không cho anh ta cơ hội nói thêm, dứt khoát tắt video, tiện tay gọi luôn một anh giao hàng.
Bình luận