Đại A Hoàn – Chương 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2. Vương phi chân chính

 

Ta có thể trở thành vương phi, sau đó trở thành hoàng hậu, tất cả đều là chuyện ngoài ý muốn.

 

Mẫu thân ta đôi khi vẫn nghĩ không hiểu sao ta và ca ca tướng mạo giống nhau như vậy nhưng về năng lực lại có thể khác nhau một trời một vực.

 

Phụ thân ta là thừa tướng đương triều, trong nhà bất kể chính thứ, bất kể lớn nhỏ, bất kể nam nữ, phương pháp giáo dục của ông từ đầu đến cuối đều công bằng. Cho nên nói một cách nghiêm túc thì trong gia tộc không chỉ có quan văn mà gia phả cũng từng có tướng quân, hơn nữa còn là nữ tướng quân.

 

Tất cả mọi người trong nhà ta đều lý trí, chính trực, khách quan, lúc nào cũng suy nghĩ thấu đáo, bình tĩnh, lúc nào cũng có thể rút lui vẹn toàn, từng người một đều bình tĩnh đến mức không giống người.

 

Ta và Thái tử là thanh mai trúc mã. Từ nhỏ ta đã nghĩ, ta chỉ thích Thái tử, một ngày nào đó sẽ gả cho Thái tử. Như vậy ta vừa có được tình yêu vừa không khiến gia tộc thất vọng.

 

Nhưng ta lại bị chỉ hôn cho Thành Vương là người không có gì nổi bật trong số các hoàng tử, phụ thân ta bắt đầu suy đoán tâm tư của Hoàng thượng, đi tính toán nước cờ tiếp theo của mình, để cầu mong tiếp tục vinh quang của gia tộc.

 

Ta không cam lòng, từ nhỏ ta đã muốn trở thành Thái tử phi, ta thậm chí còn thay đổi bản thân mình theo sở thích của Thái tử, vậy mà giờ đây lại bảo ta rằng mọi thứ đều là công cốc sao? Vì vậy ta đã làm chuyện ngu ngốc, ta bỏ trốn đi tìm Thái tử, muốn ép hắn cưới ta, bởi vì ta chắc chắn phải có được vị trí đó!

 

Thái tử quả thực đã tiếp nhận ta, đồng ý cho ta ở lại trang viên của hắn cách xa kinh thành nhưng hai tháng sau, cho dù ta đã mang thai con của Thái tử, Thái tử cũng chỉ nói với ta rằng: "Xin lỗi."

 

Lúc đó ta mới tỉnh ngộ, cái gì mà thanh mai trúc mã, cái gì mà tình yêu, ngay từ đầu ta và Thái tử đều có mưu đồ với nhau.

 

Ta bình tĩnh lại rồi viết thư cho phụ thân, trong thư kể lại những suy nghĩ bấy lâu nay của ta.

 

Rõ ràng là một cuộc tính toán nhưng sao khi nghĩ đến cảnh Thái tử cùng ta đi xem đèn hội vào tiết Trung Nguyên năm ngoái, khi nói rằng thích ta, lúc này ta lại rơi nước mắt.

 

Phụ thân rất nhanh đã hồi âm, trên thư chỉ có vài chữ: "Thua rồi thì chính là thua rồi."

 

Ta trở về kinh thành, thay thế ca ca ở lại vương phủ, trở thành Thành Vương phi.

 

Thành Vương là người rất tốt, tốt như người nhà ta, cũng bình tĩnh và lý trí như vậy. Hắn không hỏi ta tại sao bỏ trốn, cũng không hỏi ta tại sao lại quay về, dường như ta chỉ là một vật trang trí trong vương phủ của hắn, mất rồi thì tìm lại thôi.

 

Ca ca song sinh của ta thỉnh thoảng sẽ đến thăm ta, hắn cho rằng ta sẽ không bốc đồng nên vẫn luôn cho rằng ta chỉ là đi sai một nước cờ. Nhưng giấy không gói được lửa, ca ca song sinh của ta vì sự ngu ngốc của ta mà cảm thấy thất vọng về ta.

 

Hắn nói rằng ta được cùng hắn sinh ra là chuyện tốt nhất, hắn nói đúng. Bởi vì hắn cùng phụ thân đã cùng nhau phò tá Thành Vương đăng cơ, còn ta chỉ trong một đêm đã trở thành hoàng hậu, ta đã có được vị trí mà ta luôn mong muốn.

 

Ta từng cho rằng phu quân của ta sẽ mãi mãi lý trí và bình tĩnh, cho đến khi ta nhìn thấy ánh mắt hắn nhìn trắc phi Thẩm Tri Lan.

 

Đó là ánh mắt nhìn vào những thứ tuyệt vời nhất trên thế gian, cánh hoa rơi vào rượu trong ngày xuân, giọt sương đọng trên lá sen vào mùa hạ, lá đỏ khắp nơi vào mùa thu, tuyết phủ trên hoa mai vào mùa đông...

 

Giống như có người dễ dàng có được thứ mà ta đã tốn bao công sức cũng không có được.

 

Thẩm Tri Lan thỉnh thoảng không ngủ quên thì sẽ đến thỉnh an ta, sau đó ríu rít kể cho ta nghe một số chuyện thú vị gần đây. Từ miệng nàng ta, ta biết được giáo dục của tướng quân phủ hoàn toàn khác so với nhà ta, hoàn toàn là kiểu buông thả tự do.

 

"Vui vẻ là quan trọng nhất." Thẩm Tri Lan thường nói với ta như vậy.

 

Ta nói rằng bây giờ ta chính là lúc vui vẻ nhất.

 

Không cần phải tính toán vì điều gì nữa, không cần phải từng bước từng bước, cũng không cần phải vì thất bại thảm hại mà phải đối mặt với ánh mắt thất vọng của phụ thân và ca ca.

 

Sau khi Thành Vương đăng cơ, hắn không tàn sát huynh đệ mà áp dụng chính sách khoan dung, ta đã hỏi tại sao không trừ cỏ tận gốc.

 

Hắn chỉ nói: "Không có ý nghĩa gì."

 

Sau khi Thái tử thất thế cũng từng bí mật đến gặp ta, hỏi ta có nguyện ý cùng hắn đến đất phong xa xôi hay không?

 

"Ngươi có nghĩ rằng nếu lúc đó ngươi ở bên ta thì bây giờ người lên ngôi chính là ngươi không? Phụ thân ta muốn có chiến thắng hoàn toàn, cũng như vị trí hoàng hậu này phải họ Triệu." Ta trả lời hắn như vậy, lấy oán báo oán, mặc dù ta là con cờ bị phụ thân vứt bỏ nhưng ta muốn hắn ngày đêm hối hận.

 

Ta không thích hoa, ta bị dị ứng phấn hoa. Nhưng ta vẫn trồng đầy mẫu đơn trong sân, đây là loài hoa mà Thái tử thích nhất, để lấy lòng Thái tử mà nó cũng trở thành loài hoa mà ta thích nhất. Người ngoài đều nói hoàng hậu thích nhất hoa mẫu đơn nhưng ta chỉ muốn nhắc nhở bản thân mình rằng đừng lặp lại vết xe đổ, đừng yêu người khác nữa, vốn dĩ ta không xứng.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

 

Thẩm Tri Lan được Hoàng thượng sủng ái, hay nói đúng hơn thì hậu cung này vốn dĩ chỉ nên có một mình nàng ta. Cuộc đời của nàng ta là thứ mà ta không thể với tới, cha mẹ hoàn hảo, ca ca hoàn hảo, phu quân hoàn hảo, ngay cả hạ nhân của nàng ta cũng chỉ trung thành với một mình nàng ta.

 

Vì suy nghĩ quá nhiều nên thân thể ta luôn rất yếu ớt, ta nghĩ có lẽ đến mùa xuân năm nay ta sẽ không còn phải nhìn thấy những bông mẫu đơn đáng ghét nữa!

 

Đêm hôm đó, ta ho rất dữ, trong cơn mơ màng, ta thấy Thái tử khi còn trẻ xách một chiếc đèn lồng hoa mẫu đơn, hắn nói: "Tặng cho muội này, ta biết muội cũng thích mẫu đơn giống ta."

 

Không, chỉ có ngươi thích thôi.

 

Giờ đây ta đã buông bỏ được rồi, ta không nợ ngươi, ngươi cũng không nợ ta.

 

(Hết)

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...