Dẫn Quỷ – Chương 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi còn đang bồn chồn, Trình Lực nhìn ra được thời điểm, lao như bay về phía tôi.

"Ngay lúc này!" Giọng nói của Vô Cực từ trong tai nghe truyền tới, tôi nhanh chóng kiềm lại nước mắt.

Tránh khỏi Trình Lực, giơ con d.a.o bếp trong tay phải c.h.é.m đôi trái tim!

Một bóng người mặc đạo bào đen từ trên trời giáng xuống.

"Đại sư, cứu mạng." Tôi vứt bỏ mọi thứ trong tay, trốn sau lưng Vô Cực.

"Yêu nghiệt to gan. Tu luyện không dễ, hà cớ gì phải g.i.ế.c người."

Vô Cực đưa tay thủ thế, phóng về phía Trình Lực.

"Hóa ra là truyền nhân của Đạo môn. Bớt lo chuyện bao đồng. Ta với ngươi nước sông không phạm nước giếng. Nếu không thì ngay cả ngươi ta cũng sẽ ăn."

Hai người lập tức lao vào đối đầu với nhau, hết chiêu này tới chiêu khác, vô cùng mãnh liệt.

Tôi nhìn họ đánh nhau ở ngoài ban công, thở phào một hơi, mạng nhỏ được bảo toàn rồi.

"Đại sư, mau bắt tên yêu nghiệt này lại đi! Hắn muốn ăn thịt người đó!"

Tôi điên cuồng cáo trạng với Vô Cực, hi vọng Vô Cực có thể đánh lui được Trình Lực.

Nhưng khi tôi vừa định bỏ chạy, Trình Lực đã xách theo Vô Cực bay lại chỗ tôi.

Tôi khóc không ra nước mắt. Vô Cực thua rồi!

Một tay Trình Lực xách theo đạo bào của Vô Cực, một bên tự mình lẩm bẩm: "Tiểu tử, là ngươi tự mình phá hỏng việc tốt của ta, nên đừng trách ta ăn luôn tên nhóc truyền nhân Đạo Gia nhà ngươi."

Trình Lực còn đang lảm nhảm, Vô Cực chỉ vào ống tay áo rộng thùng thình của anh ta. Tôi nhìn thấy một thanh kiếm gỗ đào đen sì.

Vô Cực liều mạng nháy mắt. Tôi chớp thời cơ thích hợp nhanh chóng lao tới, rút thanh kiếm gỗ đào ra, hung hăng đ.â.m vào mắt Trình Lực.

Không nghĩ tới gỗ đào bình thường dễ gãy lúc đ.â.m vào đầu Trình Lực lại như một thanh đao sắc bén, m.á.u b.ắ.n ra khắp nơi.

Vô Cực nhân cơ hội thoát khỏi sự trói buộc, giật lấy thanh kiếm từ trong tay tôi, liên tục c.h.é.m xuống nhiều nhát kiếm, rồi lấy một lượng lớn bùa chú, cứ như không cần tiền mà ném lên người Trình Lực.

Tôi chạy vụt đi.

Một lúc sau, Vô Cực đuổi kịp tôi. Tóc anh ta rối loạn, có vẻ như đã mất rất nhiều sức lực.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Đại sư. Trình Lực thì sao?"

"Yên tâm, đã bị tôi thu phục rồi. Tôi nói mà sao con Phi Hành Dạ Xoa này lại lợi hại như vậy, hóa ra là cấu kết với đám tà tu."

Vô Cực nói bác gái kia là một tà tu, vừa rồi bà ta đã bại dưới tay Trình Lực, vì Trình Lực dùng tà vật mà tà tu không thể đấu lại.

Có thể sau đó lại không thương lượng trước, bác gái kia tiên hạ thủ vi cường, còn muốn cả bảo vật mà Vô Cực chuẩn bị cho tôi.

Tôi cẩn thận nhớ lại. Hình như hôm đó sau khi nhận phòng khách sạn, tôi đã để vali ở quầy lễ tân. Bác gái kia chắc đã ra tay vào lúc đó.

Còn về Phật Ngọc, vì Vô Cực không chuẩn bị món đồ đó cho tôi, nên bác gái kia mới đi đường vòng một chút, giao nó cho tôi.

Tôi lại hỏi anh ta. Tại sao Trình Lực lại dùng phong ấn bảo vệ tôi? Còn cả cái ấn quan tài kia của tôi thì phải làm sao đây?

Vô Cực nghe xong, cười tới không thể đứng thẳng. Anh ta nói lúc đó anh ta cứ tưởng là Trình Lực lợi dụng tôi để cho cương thi hoàn hồn, còn cho tôi cả bộ đồ vỏ x.ác ve sầu mà các linh hồn thích nhất. Còn cái phong ấn quan tài thật ra chỉ là để ngăn chặn những cương thi hay những tà vật khác phát hiện ra tôi.

Phi Hành Dạ Xoa thích giam cầm con mồi trong một khoảng thời gian, tái sinh rồi ăn thịt uống máu.

Tôi nghe xong liền cảm thấy sợ hãi. May mà có Vô Cực ở đó.

Còn về dấu ấn quan tài, anh ta đưa cho tôi một túi bột lớn không rõ nguồn gốc, dặn tôi mỗi ngày phải uống đều đặn sáng tối, dùng nước hòa với tiền giấy lau lên hình xăm.

Vô Cực quay về sư môn báo cáo tình hình. Anh ta nói, nếu sau này có việc gì thì có thể liên lạc với anh ta, anh ta sẽ giảm giá cho tôi, còn có thể cho tôi một phù ấn chính quy.

Sau đó, tôi bán căn nhà ở Giang Thành, trở về quê hương.

Ngày hôm đó, khi bước trên bậc thang đạo quán của Vô Cực, tôi nhìn thấy một người trông như bác gái kia đi ngang qua tôi. Tôi dụi mắt nhìn lại, người kia đã biến mất không thấy đâu nữa.

Chắc do tôi bị hoa mắt thôi.

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Trọng Sinh – Đưa Lỗi Lầm Về Đúng Nơi

Trong tiệc mừng thi đậu đại học, thư trúng tuyển của thanh mai trúc mã được chính vị lãnh đạo lớn do cha anh ấy mời tới đích thân mở ra. Thế nhưng, không ai trong bọn họ biết rằng, khi đăng ký nguyện vọng đại học, con nhóc ngổ ngáo được cả nhóm cưng […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...