Đào Mộ Nhà Hàng [...] – Chương 9

Vương Toàn Hậu lập tức túm tai con trai, mắng như tát nước vào mặt.

19

Vương Quân không ngừng van xin, nói hết lời hay ý đẹp mới khiến Vương Toàn Hậu chịu buông tay.

Ở đây đông người, ông ta cũng không muốn làm lớn chuyện, đợi về nhà rồi xử lý con sau.

Dù sao thì — con mình thi kém thì đã sao? Con gái nhà Hứa Quý chưa chắc đã thi khá hơn!

Thế là họ đứng nán lại phía sau chờ đợi.

Sau khi các học sinh khác tra điểm xong, cuối cùng cũng đến lượt tôi.

Thật lòng mà nói, tôi cũng hơi hồi hộp.

Trong ánh nhìn săm soi của nhà họ Vương, tôi nhập số báo danh và CMND vào.

Lần này mạng nhanh, bảng điểm gần như hiện ra ngay lập tức!

654 điểm!

Còn cao hơn tôi dự đoán hơn hai mươi điểm!

Tôi lập tức nở nụ cười, nghĩ đến ngôi trường đại học mơ ước, nước mắt gần như rơi vì sung sướng:

“Ba ơi, con có thể thi lên Thượng Hải rồi! Tuyệt quá!”

Ba tôi cũng mừng rỡ, lập tức đưa tiền cho mẹ, bảo bà đi mua ít thịt với rượu — tối nay nhà tôi phải ăn mừng linh đình!

Những người khác trong nhà cũng rất vui cho tôi.

Vì họ biết tôi đã nỗ lực đến thế nào.

Chỉ riêng Vương Toàn Hậu và Vương Quân là mặt mày tái mét không tin nổi:

“Sao có thể chứ? Con bé này sao có thể thi cao đến vậy?”

“Ba, chẳng phải ba đã nói…”

“Sau núi!”

Cả hai hoảng hốt nhìn nhau, lập tức co giò chạy về phía sau núi.

Tôi và ba liếc nhau, ánh mắt lạnh băng, cũng lặng lẽ bám theo.

Dân làng đang hóng chuyện thấy vậy thì bỏ dở mọi việc, ùa nhau chạy theo.

Chúng tôi tạo thành một hàng dài chạy thẳng lên núi.

Khi đến nơi, tất cả đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Trên bãi đất hoang, có năm nấm mộ nhỏ được đắp gọn gàng thẳng hàng.

20

Dân làng nhìn năm nấm mộ mà ai nấy đều hiện vẻ khó hiểu, có phần rùng mình.

Ba tôi sa sầm mặt, chất vấn:

“Vương Toàn Hậu, anh giải thích thế nào về chuyện này?”

Vương Toàn Hậu mặt trắng bệch, không đáp lời, lặng lẽ lao lên bắt đầu đào bới.

“Chắc chắn là có chỗ nào sai rồi… Không thể nào, sao có thể…”

Dân làng nhìn thấy ánh mắt điên loạn của ông ta thì ai nấy đều lùi lại một bước.

“Thôi đi…”

“Đừng đào nữa, Vương Toàn Hậu, tưởng chúng tôi không biết anh đang giở trò gì sao?”

Ba tôi bước ra, trước mặt toàn bộ dân làng, kể lại những lời mà cư dân mạng đã nói trong buổi livestream của tôi.

Việc tôi từng livestream, dân làng đều biết.

Nghe đến đây, ánh mắt ai cũng đầy kinh ngạc.

Ba tôi nói tiếp:

“Vương Toàn Hậu mưu hại nhà tôi thất bại, tất nhiên sẽ không chịu dừng lại. Nhà tôi biết sớm, còn đề phòng được. Nhưng nếu sau này hắn nhắm vào người khác thì sao? Phòng người vẫn là tốt hơn. Tôi đề nghị trục xuất nhà hắn khỏi làng, giữ lại chẳng khác nào ôm họa vào thân.”

Người dân gật gù tán thành, rồi có người lên tiếng:

“Tôi đồng ý! Đuổi nhà Vương Toàn Hậu ra khỏi làng!”

“Dù gì hắn cũng quen thói lươn lẹo, chuyên làm chuyện mờ ám, đuổi đi cũng chẳng tiếc!”

Việc trục xuất khỏi làng trước giờ không phải chưa từng xảy ra.

Chỉ cần 80% dân làng đồng ý là đủ điều kiện.

Và lần này, đề xuất của ba tôi nhận được gần như 100% ủng hộ.

Nhà Vương Toàn Hậu còn vài mẫu ruộng và một căn nhà đất trong làng.

Ba tôi căn theo giá thị trường, quy ra tiền và trả lại cho họ.

Vương Toàn Hậu mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi nhìn ba tôi:

“Mày dựa vào đâu mà đuổi tao, Hứa Quý? Mày là cái thá gì?!”

Ba tôi lạnh lùng cười khẩy:

“Quyết định này là do dân làng biểu quyết, tôi một mình sao làm được? Muốn trách thì trách anh làm quá nhiều chuyện xấu!”

Vợ Vương Toàn Hậu hét lên một tiếng, định lao tới cào cấu ba tôi, nhưng bị dân làng xông vào ngăn lại.

Ba người nhà đó nhất quyết không chịu rời đi, còn đứng giữa làng gào khóc, làm loạn.

Nhưng ba tôi không ra mặt.

Mà dân làng cũng chẳng muốn dung túng loại người như họ.

Đặc biệt là loại độc ác đến mức muốn dùng tà thuật cướp vận may của người khác — ai dám giữ lại thêm một ngày?

Vậy nên ngay trong đêm, sau khi văn bản trục xuất được thông qua, dân làng đồng lòng ép nhà Vương Toàn Hậu rời khỏi làng.

Vương Toàn Hậu đúng là vẫn chưa chịu buông tha.

Họ lảng vảng quanh làng nhiều lần.

Nhưng lần nào cũng bị người làng phát hiện và đuổi đi.

Sau vài lần bị vạch mặt, họ đành tuyệt vọng, vừa chửi rủa nhà tôi một trận tơi bời, vừa lặng lẽ rút về thị trấn.

Ba tôi vốn chia cho họ không ít tiền.

Nếu chịu khó, thuê nhà, đi làm, sống đàng hoàng thì vẫn đủ sống.

Tiếc là nhà họ Vương đã quen thói ăn không ngồi rồi.

Lên thị trấn, thấy sự xa hoa nhộn nhịp thì hoa mắt chóng mặt, tiêu xài vô tội vạ, ngày nào cũng thịt cá rượu bia, còn thi thoảng đi massage, tắm thuốc…

Chẳng mấy chốc đốt sạch số tiền trong tay.

Hết tiền, họ cũng chẳng buồn đi tìm việc làm.

Ban đầu thì đi trộm vặt của người ta.

Bị bắt vài lần, suýt bị tống vào tù, Vương Toàn Hậu không dám ăn trộm nữa, quay sang cùng vợ đi lừa đảo.

Tiếc là “mở hàng” không thuận.

Vừa định giở trò thì lại nhắm trúng mẹ của một tay giang hồ khét tiếng ở thị trấn.

Hai vợ chồng bị đánh cho nhừ tử.

Không chỉ không lấy được tiền, mà còn mang thương tích đầy mình, chẳng có tiền đi khám.

Thói quen trộm cắp khiến dân thị trấn ghét bỏ họ như dịch bệnh, ai cũng muốn tránh.

Không bao lâu sau, cả nhà họ biến mất khỏi thị trấn.

Khi tin Vương Toàn Hậu chết được báo về làng.

Tôi đã là sinh viên năm nhất ở Thượng Hải.

Tin ấy là do chính ba tôi gọi điện báo cho tôi.

【Toàn văn kết thúc】

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...