Đầu Đây Leo Lên [...] – Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy tiếng tôi báo cảnh sát, Lý Thắng trừng mắt nhìn tôi, lập tức quay người bỏ chạy. Nhìn thấy hắn chạy xa rồi, tay cầm điện thoại  của tôi run lên lẩy bẩy. Sợ quá đi mất.

 

Nếu hắn ra đập thêm vài hòn đá nữa, cửa kính trước sẽ vỡ tan.

 

Tôi hít thở thật sâu cho bình tĩnh, nhưng rồi phát hiện nguy hiểm. Xe ngập nước rồi. Ở chỗ này đất thấp, nước không thoát đi được nên dâng lên rất nhanh, đã đến chỗ tay nắm xe rồi. Tôi lập tức khởi động xe, nhưng vừa mới thử đã tắt ngúm, tôi quyết định bỏ xe mà chạy. Nhưng vừa đẩy cửa xe chạy được một lúc thì đau nhói chân. Trời ơi hẳn cả hai chân luôn. Đau đến mức tôi đứng không nổi, chỉ có thể cố gắng bám vào cửa xe mà đứng. Vốn đã sợ nhũn cả người, giờ đây tôi chẳng còn chút sức lực nào. Nước đã dâng lên đến eo, tôi bám vào cửa xe kêu ầm “Cứu, cứu tôi với, có ai không.”

 

Nhưng mưa quá to, tiếng kêu cứu của tôi như chìm nghỉm giữa không trung. Tôi tuyệt vọng quá. Cứ thế này thì c.h.ế.t mất. Tôi cố gắng lội nước mà đi. Vừa đi được một bước, có một đợt sóng to đánh tới.

 

Tôi nhận ra có một chiếc xe việt dã màu đen đang đi về phía tôi. Tôi lập tức vẫy tay kêu cứu “Cứu tôi với!”

Xe lướt về phía tôi, vững vàng dừng ở trước mặt. Cửa kính ghế lái phụ hạ xuống “ Lên xe!”

Từ cửa xe một bàn tay thò ra, tôi vội vàng nắm lấy, trèo lên qua cửa sổ. Vừa mới ngồi vững, xe đã lái đi. 

 

“Đừng đi phía trước”. Tôi gấp rút nhắc nhở “ Không biết phía đó có bao nhiêu đinh nữa.”

“Ừ.” 

Người lái xe đi lùi, lướt nhanh khỏi dòng nước lũ. Người ấy liếc nhìn tôi “Bị thương à?”

 “Có lẽ có người rải đinh, nên tôi dẫm vào.” Nghĩ tới đây tôi lập tức ngồi ngay ngắn cảm ơn “Cảm ơn đã cứu mạng”

 

Nhưng vừa nhìn rõ mặt người, tôi đã ngẩn ra. Cố Trình Diệc, đối tác lớn nhất của công ty nhà họ Lý.

Sao anh ta lại ở đây?

 

Chương 7: 

 

Cố Trình Diệc đưa tôi đến bệnh viện.

Lúc băng bó, tôi hỏi “Tôi nhớ công ty nhà họ Lý cách đây khá xa, Giám đốc Cố sao lại ở đây.”

 

“Cậu ta không giấu giếm được cảm xúc” 

 

Mắt anh ta nhìn theo chân tôi “Khi huỷ hợp đồng, cậu ta rất bực tức và không cam lòng.”

Bị anh ta nhìn chằm chằm vào chân, tôi đỏ mặt xấu hổ.

 

“Cảm, cảm ơn anh.” Tôi hơi lắp bắp “Nếu không có anh chắc tôi đã có chuyện rồi.”

Anh ta lại hỏi tôi “Lý Thắng không đến tìm cô à?”

 

Nghĩ lại cảnh tượng Lý Thắng đập kính lái xe, lòng tôi đầy sợ hãi.

“Có, hắn ta rất hận tôi.”

“Khiến cô bị nhốt lại à?”

 

Tôi đột nhiên hiểu ra. Anh ta nói như vậy, có vẻ có gì đó không đúng lắm. Trên đường sao tự dưng có nhiều đinh như vậy. Mà xe tôi vừa dừng lại, Lý Thắng lập tức xuất hiện.

Hắn ta theo dõi tôi??

 

Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Trình Diệc, anh ta nheo nheo mắt nhìn tôi.

 

Chương 8

 

Cố Trình Diệc đưa tôi về nhà, bố tôi sau khi biết chuyện vỗ bàn “Quá đáng lắm rồi. Thằng đó là đang cố ý làm người khác bị thương, là phạm pháp.”

 

Nhìn chân tôi gói như cái bánh chưng, mẹ đỏ cả mắt.

“Trời ơi con tôi, khổ thân con, may mà con không sao.”

 

Tôi gạt nước mắt cho mẹ, nói với bố“ Con đã báo cảnh sát rồi.”

Bố tôi gật gật đầu, quay sang nắm tay giám đốc Cố “ May quá có giám đốc Cố cứu Dư Dư, cảm ơn cậu!”

Sau đó kéo anh ta lại gần thì thầm “ Trước đây từ chối hợp tác là do nghĩ cậu còn quá trẻ, không đáng tin cậy. Giờ xem ra là tôi già rồi, hoa mắt.”

 

Cố Trình Diệc lắc đầu “ Cháu cứu Khương Dư, không có mục đích gì khác.”

 

Cánh sát đến nhà nói với tôi, rất khó xử lý Lý Thắng.

Không có camera giám sát, không có làm tôi bị thương nặng, cho dù là đe doạ khiến xe bị ngập nước cũng phải tốn thời gian tìm chứng cứ.

 

Tôi nhìn Cố Trình Diệc. Anh ta tuy biết Lý Thắng gây chuyện, nhưng không trực tiếp nhìn thấy, không được xem như nhân chứng.

 

Tiễn cảnh sát đi, Cố Trình Diệc cũng định đi luôn. “Đợi chút.” Tôi gọi anh ta “Có thể cho tôi cách thức liên hệ anh không?”

 

Anh ta nhìn là tôi liền biến thành lắp bắp.

“Tôi, tôi mời anh ăn cơm có được không?”

 

Anh ta trầm mặc trong chốc lát “Nhìn cô rất dễ bị lừa gạt.”

Tôi:?

 

Anh ta chợt nhếch miệng cười nhẹ: “Dưỡng thương cho lành đi”

Tôi bị nụ cười của anh ta làm tăng nhịp tim. Vừa quay lại thì bảo mẫu bước tới nói với tôi “ Khương Hoan đi một mình đến nhà họ Lý rồi?”

Tôi “Cái gì cơ?”

Cố Trình Diệc “??”

Mới nói tôi dưỡng thương tử tế đi mà. 

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Trọng Sinh – Đưa Lỗi Lầm Về Đúng Nơi

Trong tiệc mừng thi đậu đại học, thư trúng tuyển của thanh mai trúc mã được chính vị lãnh đạo lớn do cha anh ấy mời tới đích thân mở ra. Thế nhưng, không ai trong bọn họ biết rằng, khi đăng ký nguyện vọng đại học, con nhóc ngổ ngáo được cả nhóm cưng […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...