Đền Quỷ – Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Hai năm sau, trên một hòn đảo nhỏ thuộc Chiết Giang.

Tôi đứng trên ngọn hải đăng, nhìn ra biển lớn mênh mông, hít vào mùi tanh mặn của biển, lòng thấy thư thái vô cùng.

Kể từ khi được cứu sống, đã hai năm trôi qua.

Vì chuyện tôi bị đưa vào chùa, mẹ tôi và cha của Cố Nhược giờ đang trong tình trạng ly thân.

Bà nói với bên ngoài là đưa tôi về Mỹ chữa bệnh, nhưng thực ra đã đưa tôi đến hòn đảo này để ẩn cư.

Cả hòn đảo rất ít người, chỉ khoảng hơn 500 người, chủ yếu là những người già ở lại trông nhà, mỗi ngày chỉ có một chuyến phà đi lại, gần như là hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Ngày nào cũng lắng nghe tiếng sóng biển, nhìn ngắm những con sóng vỗ vào đá, lòng tôi trở nên rộng mở hơn nhiều.

Nghe những âm thanh của đảo, tôi dần quên và không còn mơ thấy những âm thanh ở chùa nữa.

Mặc dù nơi đây hẻo lánh như vậy, nhưng Cố Nhược vẫn tìm đến được đây.

Anh ta gầy gò xanh xao, râu quai nón phủ kín nửa gương mặt, đôi mắt đỏ ngầu khi nhìn thấy tôi đột nhiên sáng bừng lên.

Chỉ có một cánh tay hơi có chút kỳ lạ, ống tay áo trống rỗng.

"A Nhu, em hãy về với anh đi," Cố Nhược quỳ sụp xuống đất, quỳ đến nỗi bụi bay mù mịt, "Anh đã biết mình sai trái vô cùng."

"Hai năm em không ở đây, anh ăn không ngon, ngủ không yên, ngay cả công ty cũng quản lý không tốt."

"Anh cũng đã đưa Giang Tố Tố vào chùa đó rồi, và còn cho họ rất nhiều tiền. Một năm sau khi đón cô ta ra, cô ta đã hoàn toàn phát điên, sau này chỉ có thể ở trong bệnh viện tâm thần. Mọi chứng cứ ở chùa anh đều đã thu thập đầy đủ, trình báo cơ quan chức năng, sư trụ trì và sư cô đều đã bị công an bắt cả rồi."

Anh ta vừa khóc vừa cười, "Những kẻ đã hại em, anh sẽ không tha cho một ai, em có thể tha thứ cho anh không?"

Anh ta quỳ gối tiến về phía tôi, mặc cho những viên đá trên đất làm trầy xước đầu gối anh ta, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy sự chờ mong, 

"Trước kia em muốn anh cùng em đi xem mặt trời mọc trên đỉnh núi, anh sẽ ở trên đỉnh núi, chụp cho em những bức ảnh mặt trời mọc đẹp nhất."

"Kể cả khi cánh tay này bị rắn độc trên núi cắn, anh cũng sẽ không rời khỏi đó," Cố Nhược giơ cao ống tay áo trống rỗng, môi run rẩy, "Cho đến khi nó bị chặt bỏ, anh mới hiểu được nỗi đau mà em đã phải chịu."

Tôi nhìn anh ta với vẻ mặt vô cảm, vừa định nói gì đó thì trên người đã có thêm một chiếc áo choàng.

Đường Trạch đứng sau tôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Nhược, "Bây giờ anh nói những lời này là để cầu xin sự thương hại của A Nhu sao?"

Cố Nhược không hề để ý đến Đường Trạch, anh ta hét lên như muốn xé tan cả không trung: "Anh cầu xin em hãy quay về bên anh, anh yêu em mà, anh yêu em, sau khi em rời xa anh, anh mới biết người mà anh yêu là em. Anh đã coi sự tốt đẹp của em là điều dĩ nhiên, nghe lời xúi giục của Giang Tố Tố, anh sai rồi! Anh khốn nạn quá!!!"

Tôi cười với anh ta thật bình thản, "Cố Nhược, em không còn yêu anh nữa rồi."

Tôi giơ cao chiếc nhẫn trên tay phải, "Một năm trước, Đường Trạch đã cầu hôn em, em sẽ không bao giờ quay về bên anh nữa."

Cố Nhược tái mặt đi, toàn thân anh ta phủ phục xuống đất.

"Trước kia em luôn chạy theo anh, em vẫn luôn mong anh quay đầu lại nhìn cô gái tội nghiệp luôn chạy theo sau anh, nhưng anh lại đẩy em ra xa, cho đến khi em hoàn toàn quên anh."

"Em phát hiện ra rằng, cuộc sống không có anh, em sống vui vẻ hơn."

"Anh hãy đi đi, sau này đừng đến đây tìm em nữa."

Đường Trạch ôm lấy tôi đi về, tôi nghe thấy phía sau tiếng cầu xin của Cố Nhược không ngừng vang lên.

"Đừng đi mà, anh xin em, A Nhu."

Nhưng Đường Trạch lại dùng hai tay bịt lại đôi tai của tôi, đôi mắt dịu dàng nhìn tôi, "Về nhà thôi."

"Ừ."

 

[HẾT]

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...