ết cô!"
Tôi chỉ có thể vô cảm nhìn anh ta ôm người phụ nữ khác, đi ngày một xa, miệng lẩm bẩm: "A Nhược, không phải, không phải"
Giang Tố Tố bị chấn động não phải nhập viện, tôi định đến thăm cô ta tiện thể giải thích rõ mọi chuyện.
Nhưng Cố Nhược ngày đêm túc trực bên cạnh cô ta lại cảnh giác chặn tôi ở ngoài cửa, mắt đầy chán ghét: "Cô đến đây làm gì! Còn muốn hại Tố Tố nữa sao?!"
Tôi muốn lại kéo tay anh ta nhưng bị anh ta hất mạnh ra.
Tôi vừa khóc vừa giải thích: "A Nhược, em thực sự không, là cô ta—"
"Đủ rồi!" Anh ta gào lên với tôi: "Đến giờ này rồi mà cô vẫn còn muốn đổ hết lỗi lên người Tố Tố sao?!"
"Cố Nhu, cô thật độ/c á//c!"
"A Nhược, Nhu Nhu không cố ý" Giang Tố Tố lên tiếng: "Tất cả là lỗi của em.
Giang Tố Tố một mặt tủi thân, khiến Cố Nhược càng thương cô hơn.
“Em đừng bênh vực cô ta, cô ta đã khiến em ra nông nỗi này, em tốt bụng quá rồi.”
Nhìn Cố Nhược đau lòng vuốt ve khuôn mặt của Giang Tố Tố, khoảnh khắc đó, trái tim tôi đột nhiên lạnh ngắt, muốn nói mà không thể nói ra lời.
Giang Tố Tố dựa vào lòng Cố Nhược, nhẹ nhàng nói: “A Nhu chỉ là do anh nuông chiều hỏng rồi, không phân biệt được tình anh em với tình yêu trai gái, hấp tấp nóng nảy thì sẽ làm sai thôi, em biết ở cách đây mười mấy cây số có ngôi chùa rất thích hợp để thanh tu.”
“Sư thầy ở đó nghiêm khắc lắm, nhiều đứa trẻ hư hỏng đưa đến đó chẳng mấy chốc mà thay đổi hẳn, chỉ cần anh đưa thêm ít tiền hương hỏa là bảo đảm A Nhu sẽ không bị bắt nạt đâu.”
Cố Nhược không buồn nhìn tôi lấy một lần mà lập tức đồng ý: “Em nói phải lắm, cứ thế này mãi thì cả cha cả mẹ đều trách anh hết, trách anh làm hư nó! Ngày mai anh cho người đưa cô ta lên chùa ở một thời gian.”
Ngày lên núi, tôi khóc lóc van xin Cố Nhược thay đổi quyết định, anh lại sai người cưỡng ép á//p giải tôi lên núi.
Tôi vừa khóc vừa lắc đầu: “Cố Nhược, anh không thể đối xử với em như vậy!”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng, không có lấy một tia độ ấm, chỉ có chán ghét và không kiên nhẫn: “A Nhu, hãy nghe những lời răn dạy của Đức Phật, hãy tĩnh tọa, tụng kinh, thay đổi trái tim độ/c á//c của cô.”
Kể từ đó, tôi bị đày đọa xuống địa ngục trần gian.
Bình luận