Vì muốn trốn học, A huynh nghĩ ra diệu kế, bảo ta đi lấy lòng Thái phó dạy học.
“Thẩm Thái phó cổ hủ, không gần nữ sắc. Muội cứ làm theo lời ta, không quá ba ngày hắn tất sẽ kinh sợ mà chạy.”
Ta tin là thật. Ngày đầu, ta liếc mắt đưa tình. Ngày thứ hai, ta nhét thơ tình vào tay hắn. Ngày thứ ba, ta khẽ chạm tay hắn.
Ngày thứ tư…
Còn chưa kịp ra tay, Thái phó đã hoảng loạn, e thẹn mà dúi cho ta một đống đồ.
“Đây là khế ước nhà cửa, ruộng đất của ta. Nếu nàng không chê ta là kẻ góa vợ, ta… ngày mai sẽ nhờ người đến cầu thân.”
Ta kinh hãi. phong lương minh nguyệt
Hắn thế nào lại chẳng chạy—
Không đúng! Ai nói ta muốn gả cho hắn?
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận