Đoạt Xác – Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi một tay kéo áo anh, một tay níu tay áo cha, nhẹ nhàng an ủi họ đừng buồn.

Cha tôi cố kìm nước mắt, giọng trầm khàn:

"Con yên tâm… nhất định chúng ta sẽ tìm ra cách đưa con trở về."

Anh trai tôi siết chặt nắm tay, quai hàm căng cứng, mạch m.á.u bên thái dương nổi rõ:

"Cùng lắm thì liều c.h.ế.t với nó nhớ kỹ, nhà họ Tiêu chúng ta chưa từng sợ ai."

"Đừng buồn… em…"

Câu nói còn chưa dứt, tôi lại rơi vào hôn mê.

Hứa Nhạn lại xuất hiện.

Nhìn thấy biểu cảm thay đổi, anh và cha tôi gần như lập tức nổi giận đến trợn mắt.

Hứa Nhạn vừa mở mắt đã thấy hai người nhà họ Tiêu trừng trừng nhìn mình như hổ đói, sợ đến mức khuỵu luôn xuống sàn:

"Các người… các người đều biết rồi sao?"

Vẻ mặt của họ đã là câu trả lời.

Hứa Nhạn đã từng tận mắt chứng kiến sự tàn nhẫn của Tiêu Tuế Mặc trên thương trường, cũng từng nghe đồn cha của anh – cụ Tiêu – là người làm việc dứt khoát, nói một là một, không bao giờ nhân nhượng.

"Chiếm thân xác em gái tôi suốt bảy năm tôi nên trừng phạt cô thế nào đây, hả?"

Anh trai tôi sát khí lộ rõ, từng bước ép sát như muốn ăn tươi nuốt sống cô ta.

Hứa Nhạn run rẩy, nước mắt nước mũi tèm lem cầu xin tha thứ.

Nhìn nắm đ.ấ.m đang sắp giáng xuống, cô ta cứng người không dám tránh.

Cha tôi ngăn lại, vừa tức giận vừa bất lực.

Lúc này Hứa Nhạn mới nhận ra dù mình không phải Tiêu Tuế Hoan thật, nhưng đang chiếm lấy thân xác của cô ấy.

Nghĩ thông điều đó, cô ta bắt đầu vững vàng hơn một chút:

"Các người không thể đánh tôi, cũng không thể trả thù. Tôi và cô ấy chung một thân thể, tôi mà có chuyện, cô ấy cũng sống không nổi."

"Chát!"

Cha tôi vỗ mạnh xuống bàn, giận dữ quát:

"Loại như cô mà cũng dám uy h.i.ế.p người nhà họ Tiêu?"

"Không cần động tay, chúng tôi vẫn có cách khiến cô sống không bằng chết."

"Nghe nói cô sinh cho Trang Nghiễn một thằng nhóc bụ bẫm?"

"Trẻ con mà, va va chạm chạm là chuyện bình thường. Không khéo… một ngày nào đó sẽ có… ‘tai nạn ngoài ý muốn’."

Hứa Nhạn lập tức hoảng hồn, vội quỳ xuống dập đầu như giã tỏi:

"Xin ông đừng làm hại con tôi! Tôi sai rồi! Tôi xin lỗi! Xin đừng động đến con tôi!"

Cha tôi không thèm liếc mắt.

Hứa Nhạn cắn răng, nói như thể quyết sống c.h.ế.t một phen:

"Nếu các người dám làm hại con tôi… tôi sẽ tự sát!"

"Tôi đã c.h.ế.t một lần rồi, chẳng còn gì để sợ cả! Còn con gái cưng của các người thì sao, liệu có sống nổi khi tôi muốn c.h.ế.t không?"

Anh trai tôi cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, từng bước tiến đến, gằn giọng:

"Tốt. Một mạng đổi một mạng."

"Em gái tôi tuyệt đối không sợ."

"Nhà họ Tiêu… chưa từng có kẻ hèn nhát!"

Nhìn dáng vẻ kiên quyết của cha và anh trai nhà họ Tiêu, Hứa Nhạn không dám thở mạnh.

"Reng—"

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là mẹ của Trang Nghiễn gọi, giục Hứa Nhạn lo liệu tang lễ cho Trang Nghiễn.

Hứa Nhạn lén liếc sang hai cha con nhà họ Tiêu, không dám nghe máy.

Anh trai tôi giật lấy điện thoại, giọng mỉa mai vang lên:

"Chuyện vui lớn thế này, tất nhiên phải tổ chức thật linh đình rồi."

Trước khi dập máy, bên kia vẫn còn loáng thoáng tiếng mắng chửi the thé của Trang mẫu.

Tại nhà tang lễ.

Trang mẫu mặt mày xám ngoét.

Hứa Nhạn vừa nhìn thấy xác Trang Nghiễn liền nhào tới khóc lóc thảm thiết.

Anh tôi lạnh giọng quát:

"Không được khóc vì loại người như thế! Người nhà họ Tiêu… không thể mất mặt đến mức đó!"

Hứa Nhạn định cãi, thì anh cúi đầu thì thầm một câu:

"Nghĩ tới con cô đi."

Hứa Nhạn lập tức nín bặt.

Trang mẫu giờ mới chấp nhận sự thật là tóc bạc tiễn tóc xanh.

Nhưng bà ta vẫn tự an ủi tuy mất con, nhưng vẫn còn cháu trai mà.

Con dâu lại xuất thân danh giá cuộc đời sau này vẫn có thể ăn sung mặc sướng.

Đáng tiếc… tính toán của bà ta sớm tan thành bọt nước.

Anh trai tôi rút ra một xấp giấy tờ, liệt kê toàn bộ hành vi lười biếng, biển thủ, và nợ nần chồng chất của Trang Nghiễn khi còn sống.

Trang mẫu lăn lộn ăn vạ, chỉ vào tôi gào lên:

"Tiêu Tuế Hoan! Cô gả vào nhà tôi, khắc c.h.ế.t chồng, phải chịu trách nhiệm!"

"Trả nợ! Nuôi con! Dưỡng mẹ chồng! Cô nợ nhà họ Trang cả đời này!"

Anh tôi phì một tiếng, giận dữ quát:

"Bớt mơ mộng đi! Đừng có nằm mơ giữa ban ngày!"

Khi Trang mẫu biết chuyện Hứa Nhạn nhập xác, há hốc mồm đến mức suýt trật cả quai hàm.

"Mày c.h.ế.t rồi mà còn không tha cho con tao à?!"

"Con tao ưu tú như thế, mày căn bản không xứng! Nó vất vả mới cưới được thiên kim nhà giàu, mày còn dám đến phá hoại?!"

Hứa Nhạn cắn răng chịu mắng, không dám hé nửa lời.

Lúc này, nhóc mập Trang Bân chạy tới.

Hứa Nhạn thấy con trai, mắt sáng lên, vô thức dang tay định ôm nó.

Nhưng thằng bé la lớn:

"Không đúng! Mẹ nói bậy! Con không phải con của người nghèo! Con là thiếu gia nhà giàu!"

Trang Bân giãy giụa, cắn một phát thật mạnh vào tay Hứa Nhạn:

"Cô không phải mẹ con! Con không nhận người nghèo làm mẹ!"

Tay Hứa Nhạn đau, nhưng tim càng đau hơn.

Không ngờ con trai lại chạy về phía Khương Tiểu Nguyệt, ôm chặt lấy cô ta, nhìn Hứa Nhạn bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù.

Khương Tiểu Nguyệt ôm Trang Bân vào lòng, giọng ngọt ngào như mía lùi:

"Hứa Nhạn, cô sớm đã không còn là người nữa rồi. Mau trả lại thân xác cho tiểu thư nhà họ Tiêu đi."

"Cô làm thế chỉ tổ hại con mình. Nhỡ mà vì cô, thằng bé gặp xui xẻo gì thì sao…"

Trong đầu Khương Tiểu Nguyệt đã có tính toán sẵn:

Thiên kim thật sự của nhà họ Tiêu tuyệt đối sẽ không chịu sống chung với con riêng và mẹ chồng.

Đến lúc đó, chắc chắn sẽ đưa tiền bịt miệng cô ta có thể nhân cơ hội vét được kha khá.

Còn đứa con trong bụng của cô ta và Trang Nghiễn?

Với tình hình bây giờ có đánh c.h.ế.t cô ta cũng không dám sinh ra.

Nghĩ tới đây, lòng quyết tâm ép Hứa Nhạn "buông tay" của Khương Tiểu Nguyệt càng vững như bàn thạch.

Trang mẫu thì mê tín nặng.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...