Đơn Xin Về Vùng [...] – Chương 8

8

“Trong bốn giáo viên này, trình độ học vấn của cô là cao nhất.”

Tôi lặng im.

Tôi chỉ học hết cấp ba, nhờ thành tích tốt, dù không đỗ đại học nhưng được làng giới thiệu vào trường làm giáo viên hợp đồng.

Không ngờ đến đây, tôi lại trở thành người có học vấn cao nhất.

Hiệu trưởng Vương nói, trước đây cũng từng có giáo viên từ nơi khác đến hỗ trợ.

Nhưng vì điều kiện quá gian khổ, có người đến rồi than vãn liên tục, có người thì chỉ đếm ngày, hết thời hạn là bỏ đi ngay.

Với điều kiện thế này, môi trường học tập thế này, nhiều đứa trẻ chỉ cần học xong tiểu học đã là tốt lắm rồi.

Có gắng gượng lên cấp hai cũng chỉ để lấy bằng tốt nghiệp, chấm hết.

Có đứa thật sự muốn học hành đàng hoàng, nhưng điều kiện hạn chế, cũng khó mà chỉ nhờ học mà thoát ra khỏi nơi này.

Tôi lại im lặng, chẳng biết nói gì để an ủi ông hiệu trưởng hơn bốn mươi tuổi nhưng tóc đã bạc trắng này.

“Hiệu trưởng Vương, thầy yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc hết sức để dạy học.”

Một cơn gió nóng thổi qua, cây duy nhất trong sân trường cũng bị gió thổi xào xạc.

Gió lẫn với cát quất vào mặt đau rát.

Không hiểu sao, trong lòng tôi dâng lên một luồng nhiệt huyết.

Tôi – Tô Tuyết Mai – nhất định phải làm được điều gì đó ở nơi này.

Thời gian công tác vùng biên của tôi là ba năm.

Ba năm ấy, tôi dạy tất cả các lớp môn Ngữ văn tại trường trung học Đại Sa.

Mệt, cơ thể rất mệt.

Nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm.

Tiết học của tôi vẫn luôn được học sinh yêu thích, còn thùng sách tôi mang theo đến đây thì khiến bọn trẻ quý như báu vật.

Mỗi lần nhìn thấy các em đọc sách say mê, thậm chí xin phép được mượn sách về nhà đọc trong kỳ nghỉ, tôi đều thấy vô cùng mãn nguyện.

Trên thế gian này có nhiều điều bất công, nhưng tri thức là công bằng.

Chỉ cần có tấm lòng ham học và ý chí vươn lên, cuối cùng cũng sẽ gặt hái được thành quả.

Tôi ở đây, cùng hiệu trưởng Vương và mọi người, dùng hết sức để chở che và dìu dắt những đứa trẻ này.

Khi một bài văn của học sinh được đăng báo, tôi và em học sinh ấy ôm nhau nhảy cẫng lên.

Khi ngôi trường hẻo lánh này có hai học sinh lọt vào top 10 toàn huyện, hiệu trưởng Vương thậm chí ngồi bệt ngay trước cửa phòng làm việc, khóc òa vì xúc động.

Ở nơi đây, tôi gieo mầm hy vọng và nhận lại niềm vui cùng sự kính trọng, yêu mến từ học trò, phụ huynh và đồng nghiệp.

Ban đầu tôi không định ly hôn, nhưng khi đến nơi này, đứng trên mảnh đất hoang vu, tôi bỗng nhận ra rằng, sống hai kiếp, dường như tôi luôn để cảm xúc của mình bị Trương Chiêu và Lưu Tân Vũ chi phối.

Tôi có cả một quãng đời tươi đẹp để thực hiện hoài bão.

Vì hai kẻ đó mà tự làm khổ mình, thật sự không đáng.

Năm thứ hai dạy ở Đại Sa, tôi nghĩ thông suốt mọi chuyện, làm thủ tục ly hôn từ xa với Trương Chiêu.

Khi hết thời gian công tác, tôi nộp đơn xin tiếp tục ở lại trường Đại Sa giảng dạy.

Thời gian là một thứ kỳ diệu, nó trôi qua lúc nào chẳng hay.

Những năm này, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của đất nước, hương Tiểu Sa giờ đây đã không còn cảnh cát vàng mịt mù, hoang vắng nghèo nàn nữa.

Thay vào đó là một màu xanh mướt, tràn đầy sức sống.

Tôi cũng đã đến tuổi nghỉ hưu.

Nhưng tôi không đành lòng rời khỏi ngôi trường mà mình đã dành hơn nửa cuộc đời gắn bó, nên lại tiếp tục được mời ở lại thêm năm năm nữa.

Ngày sinh nhật sáu mươi tuổi, tôi chính thức lên đường trở về quê.

Huyện cũ của tôi giờ cũng thay đổi đến chóng mặt.

Nhà máy giấy năm nào đã không còn nữa, thay vào đó là một tòa cao ốc thương mại sang trọng.

Khu tập thể nơi tôi từng ở hai năm trời cũng bị phá đi, xây thành một rạp chiếu phim.

Cô Bạch mời tôi đi ăn để đón tiếp.

Cô ấy đã là một bà cụ ngoài sáu mươi, vậy mà vẫn thẳng thắn, sôi nổi như ngày nào.

Trong bữa ăn, cô ấy vỗ vai tôi, cười ha hả:

“Hồi đó cô đi, tôi còn thấy bất bình thay cho cô. Ai ngờ chỉ vài hôm sau, nhà máy giấy bị mất đồ, giám đốc Ngô nhân cơ hội cách chức trưởng phòng bảo vệ của cái thằng cẩu Trương Chiêu luôn.”

“Con Lưu Tân Vũ thì tính toán hơn thiệt lắm, không cam lòng sống với một công nhân bình thường. Một bên thì quyến rũ Trương Chiêu, bên kia lại lén lút qua lại với phó hiệu trưởng trường mình. Hai người họ lén lút với nhau hơn một năm. Trương Chiêu biết được, nhân lúc học sinh nghỉ hè, trường vắng người, lén xông vào trường, đâm cả hai người đó.”

“Phó hiệu trưởng không chết, Lưu Tân Vũ bị thương nặng, cứu không kịp. Trương Chiêu bị bắt, bị phán án tử hình hoãn thi hành. Nghe nói nếu cải tạo tốt thì có thể giảm xuống chung thân. Nhưng hắn vẫn chứng nào tật nấy, trong tù gây gổ đánh nhau, bị người ta đánh đến trọng thương. Tỉnh dậy thì hóa điên, suốt ngày lảm nhảm cái gì mà ‘không nên thành ra thế này’. Sau đó thì chẳng còn tin tức gì nữa.”

Tôi xoay xoay chiếc ly trong tay, khẽ mỉm cười.

Thấy không, đời người vốn dĩ vô thường là thế.

Được sống lại một lần nữa, tôi đã bước đi trên một con đường khác, tự tay xoa dịu tất cả những nuối tiếc của kiếp trước.

Còn những kẻ phụ lòng chân thành, há chẳng phải nuốt một vạn cây kim thép hay sao?

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...