Đồng Nghiệp Muốn Gài [...] – Chương 7

Không báo thù được Triệu Bân thì phải trả đũa bà cô họ của hắn ta.

Người phụ nữ này, đúng là liều mạng thật.

Cuối cùng Lý Tĩnh cũng ly hôn, còn Triệu Doanh Doanh thì thành công thay thế vị trí, cưới luôn chồng cô ta.

Ngày cưới, cô ta còn mặt dày gửi tôi thiệp cưới điện tử.

Tôi thật sự bái phục độ dày mặt của cô ta, chuyện vậy mà vẫn dám mời tôi!

Tất nhiên tôi không đi, cũng chẳng tặng tiền mừng.

Nhưng vẫn có vài đồng nghiệp đến dự.

Về kể lại cho tôi nghe — hôm cưới, Lý Tĩnh dẫn cả nhà đến làm loạn, còn tuyên bố nhất định sẽ khiến cô ta sống không yên.

“Mà cậu biết không? Triệu Doanh Doanh đang mang thai đấy! Động tác nhanh thật, bảo sao Lý Tĩnh tức đến phát điên!”

Tôi hơi sững người — kết quả này đúng là ngoài dự đoán.

9

Dù sao kiếp trước sau khi tôi chết, những người này cũng chẳng còn liên quan gì đến nhau. Nhưng vì tôi trọng sinh, mọi thế cân bằng đều bị phá vỡ.

Khiến những người đó rối rắm vào nhau như trong một bộ phim máu chó.

Tôi cứ tưởng đó chỉ là một tập phim chớp nhoáng, ai ngờ hóa ra là một bộ… truyền hình dài tập.

Triệu Doanh Doanh sau khi mang thai bắt đầu gây sự khắp nơi, đánh nhau cãi nhau với bà mẹ chồng là chuyện như cơm bữa.

Cô ta vẫn tức chuyện bị bà cụ tát trước đó, giờ ngày nào cũng kiếm chuyện, còn đi siêu âm khoe rằng mình đang mang thai bé trai.

Tôi lén theo dõi tài khoản Douyin của cô ta, ngày nào cũng thấy đăng mấy chuyện thị phi trong nhà.

Cư dân mạng vào khuyên nên sống tử tế thì cô ta nói tỉnh bơ:

“Bây giờ tôi đang mang thai, tôi là nữ hoàng, muốn làm gì trong nhà cũng được!”

“Bà già kia không để tôi sống yên, thì tôi cũng chẳng tha cho bà ta!”

“Mẹ phải từ bi thì con mới hiếu thảo. Bà ta tát tôi mười mấy cái, tôi nhất định sẽ đòi lại từng cái một!”

Không có việc gì làm, tôi cũng hay xem Douyin của họ giải trí.

Dù sao kẻ thù thật sự của tôi là Lý Tĩnh.

Cô ta sau khi không còn giá trị lợi dụng thì bị nhà mẹ đẻ ghét bỏ, phải tìm một người đàn ông khác — lại là một tên vũ phu.

Không ly hôn được, ngày nào cũng bị đánh.

Cô ta vẫn hay livestream, mặt mũi thâm tím đầy vết, nhìn là thấy… tâm trạng tôi nhẹ hẳn.

Sau khi tôi hoàn thành dự án bên Tây Đại, tôi được thăng chức làm trưởng phòng, công việc ngày càng bận, cũng chẳng còn thời gian quan tâm đến mấy người đó nữa, chỉ lo kiếm tiền.

Lần cuối cùng tôi nghe tin tức về họ… là trên bản tin thời sự.

Triệu Doanh Doanh sinh được một bé trai, nhưng do suốt thời kỳ mang thai tâm trạng bất ổn nên em bé sinh ra đã mắc dị tật di truyền.

Chi phí chữa trị quá cao, cô ta nhìn mà nản, thế là bỏ con chạy mất.

Chồng cô ta tìm không thấy người, ngày nào cũng ôm con và bà cụ lên Douyin khóc lóc, chửi bới, nhưng chẳng ai giúp được.

Triệu Doanh Doanh chạy rồi là biệt tăm.

Sau này nghe nói cô ta theo một đại gia, rồi bị vợ cả đánh ghen giữa phố, còn bị hủy hoại dung nhan. Mấy chuyện sau đó tôi cũng chẳng còn quan tâm nữa.

Dù sao thì đời này tôi sống rất ổn, sự nghiệp vững vàng, tình cảm cũng suôn sẻ.

Một năm sau, bạn trai cầu hôn tôi, tôi ôm bó hoa hồng gật đầu đồng ý.

Trong kế hoạch cuộc đời tôi, đó là một cột mốc rất quan trọng.

Tôi dắt tay anh ấy, ôm bó hoa hồng đi trên đường phố, bất giác nhớ lại — kiếp trước tôi từng bị đẩy ngã giữa con đường này, chết thảm dưới bánh xe.

Nghĩ đến đó, lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa thở dài vừa cảm khái.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy một bàn tay đưa tờ rơi về phía mình:

“Chị ơi, xem thử giúp em với, có thể kết bạn Zalo không ạ? Em có nhiệm vụ cần hoàn thành!”

Sự xuất hiện của anh ta cắt ngang dòng suy nghĩ trong tôi.

Trước mặt là một người đàn ông trung niên, cúi gập người, mồ hôi đầm đìa, chiếc áo sơ mi trắng đã ngả vàng vì vết mồ hôi loang lổ. Cả một ngày vất vả hiện rõ trên gương mặt anh ta.

Dưới vẻ ngoài đầy nếp nhăn và mệt mỏi ấy là một trái tim đầy mặc cảm. Khi ngẩng đầu nhìn thấy tôi, Triệu Bân liền sững người, còn tôi chỉ khẽ mỉm cười.

Bạn trai tôi lập tức từ chối:

“Không cần đâu, cảm ơn.”

Anh ấy tiện tay nhận lấy tờ rơi, vo tròn lại, nắm tay tôi bước đi.

Triệu Bân ngơ ngác nhìn theo, há miệng gọi:

“Kỷ Tình!”

Bạn trai tôi hơi bất ngờ, định quay lại thì bị tôi kéo đi luôn.

“Em quen anh ta à?”

“Ừ. Đồng nghiệp cũ. Trung niên rồi, mắc sai lầm nên bị công ty sa thải, giờ áp lực chồng chất, tìm việc cũng khó.”

Bạn trai gật đầu, đồng cảm:

“Cũng đúng thôi. Nhìn cũng biết là kiểu người sống lay lắt qua ngày. Nếu thật sự có năng lực thì đã không phải làm mấy việc thế này rồi.”

Tôi gật đầu đồng tình.

Triệu Bân vốn chẳng có năng lực gì nổi trội. Nếu có, anh ta đâu phải giậm chân mãi ở vị trí quản lý bao năm trời.

Sau khi bị sa thải, anh ta cũng nổi tiếng trong ngành — theo nghĩa tiêu cực. Không công ty nào dám tuyển.

Chuyện trong nhà thì lại càng rối ren. Cô dì của anh ta cũng hết đường xoay xở, từng kéo anh ta lên livestream một thời gian.

Nhưng ai mà thích xem cái “drama gia đình” rẻ tiền đó cơ chứ?

Triệu Bân càng sống càng tụt dốc, rốt cuộc mới rơi vào bước đường này.

Tôi khinh thường anh ta.

Nhưng đồng thời, tôi cũng cảnh tỉnh chính mình — nếu không cẩn thận, tương lai của anh ta có thể là tương lai của tôi.

Chỉ khi bước đi từng bước vững chắc, tôi mới có thể giữ được chỗ đứng lâu dài.

Kiếp trước, tôi chưa từng có cơ hội tỏa sáng trong công việc.

Còn kiếp này — tôi đã làm được.

Tôi nắm tay bạn trai, ôm bó hoa hồng trong lòng, ngửi mùi hương dịu nhẹ của hoa, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Những ánh đèn thành phố vừa lên, rọi sáng con đường trước mặt tôi.

Giống như tương lai của tôi vậy — rực rỡ, thênh thang.

End

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...