Đừng Mở Cửa – Chương 8

Hắn giả gái và để tôi thấy hắn vào phòng 305, khiến tôi tin chắc hắn là hàng xóm.

Tối đó, tôi uống nước rồi ngủ mê man.

Cảm giác có ai đó đang đi lại trong phòng không phải ảo giác — mà là sự thật.

Lưu Vũ dùng chìa khóa lẻn vào nhà, nhẹ nhàng quan sát mọi thứ.

Hắn chỉ đơn giản là muốn cảm nhận cuộc sống trong căn phòng mà hắn không thuê nổi.

Nhân tiện, hắn xóa hết tin nhắn và cuộc gọi đã gửi.

Vì hắn đeo găng tay và bao giày, nên không để lại bất kỳ dấu vết nào trong nhà.

Chả trách tôi không tìm thấy tin nhắn nào.

Nghĩ đến việc một kẻ lạ mặt lặng lẽ bước đi trong phòng tôi khi tôi đang ngủ, toàn thân tôi không khỏi rùng mình.

Hắn vốn có khuôn mặt thanh tú, thường được khen là giống con gái.

Chỉ cần cải trang nhẹ nhàng là có thể giả gái rất giống, giọng nói cũng bắt chước y hệt.

Lần thứ hai, hắn đặt máy ghi âm trước cửa phòng tôi, âm thanh đôi nam nữ cãi nhau vang lên chính là từ đó.

Cộng thêm tiếng đập cửa mạnh, tất cả chỉ nhằm tạo cảm giác bất an khiến tôi mau chóng chuyển đi.

Mục đích là để không ai dám thuê nhà của bà chủ kia nữa.

Nhưng tôi cứ đăng bài khoe thành tích và du lịch lên mạng xã hội, khiến kẻ có tâm lý vặn vẹo như hắn khó chịu.

Hắn quyết định đột nhập hù dọa tôi một trận.

Không ngờ chủ nhà nhắn cho tôi bảo sắp ghé qua, khiến hắn phải bỏ chạy, tiện tay đổi luôn bình nước.

Lần thứ ba, khi tôi chuyển nhà, chủ nhà đến kiểm tra phòng.

Lưu Vũ ban đầu chỉ định dọa dẫm tôi một phen, nhưng rồi hắn nổi lòng tham muốn tống tiền tôi.

Hắn chờ thời cơ, đẩy bà chủ vào trong phòng rồi đánh ngất, sau đó mượn điện thoại nhắn tin cho tôi.

Hắn nấp trong bóng tối như một bóng ma, nhìn qua mắt mèo thấy tôi đang gọi điện, liền lao ra kéo tôi vào.

Mọi việc đến đây đã sáng tỏ.

Chị chủ nhà đập bàn tức giận: “Trời đất ơi! Nhìn cái mặt thư sinh nho nhã thế mà… Ai mà ngờ được là đồ biến thái như vậy! Cái đầu tôi vẫn còn đau đây này! Phải xử thật nặng!”

Cảnh sát cười cười: “Yên tâm đi chị, pháp luật sẽ không tha cho bất kỳ kẻ phạm tội nào đâu. Nhưng mà chị à, sau này nói năng cũng phải để ý một chút, xã hội giờ phức tạp lắm, không biết sẽ gặp phải người thế nào đâu.”

Chị chủ nhà gật đầu liên tục: “Phải đấy, phải đấy. Cô gái, cô thật sự là khổ quá rồi.”

Cảnh sát quay sang tôi: “Cô cũng vậy, bình thường phải chú ý bảo vệ thông tin cá nhân của mình. Xã hội số như bây giờ, bọn tội phạm chỉ cần một cơ hội nhỏ là có thể ra tay ngay.”

Tôi đứng dậy, cúi đầu cảm ơn cảnh sát.

7

Tôi nghỉ việc rồi.

Lúc sắp đi, ông sếp vẫn cố gắng vẽ bánh vẽ cho tôi, nói rằng nếu quý sau tôi lại là người đứng đầu doanh số thì vị trí giám đốc kinh doanh chắc chắn sẽ thuộc về tôi.

Tôi quay đầu lại nói với ông ấy:
“Câu này, sếp nói ba lần rồi.”

Ông ta chậc một tiếng, lập tức vỗ ngực cam đoan:

“Yên tâm! Lần này chắc chắn không giống đâu! Nếu không thì… bây giờ cô lên luôn làm giám đốc cũng được!”

Tôi còn chưa kịp từ chối thì điện thoại rung lên.

Tôi mở ra xem thì thấy một tin nhắn.

Chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Xin lỗi nhé.”

Từ một số điện thoại quen thuộc mà xa lạ.

Tôi lập tức xoá tin nhắn đó.

Cũng gỡ luôn ứng dụng đặt đồ ăn.

Tôi còn nhớ mang máng, từng có một lần trời mưa to, có người giao đồ ăn đến cho tôi.

Tôi đã đưa anh ta một chai sữa nóng.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy biết ơn.

Sau đó tôi còn viết một bài đánh giá dài cảm ơn anh ấy.

Nhưng lúc ấy, tôi nào biết được…

“Nước biển còn đo được nông sâu, lòng người thì chẳng thể lường.”

(Hết.)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...