Toang rồi. Anh nhà giàu tưởng thiệt rồi!
Cô chị thuê chung nhà cười nghiêng ngả:
"Thấy chưa, cái tội lên mạng nói bậy đó. Cẩn thận bị người ta báo công an là lừa đảo. Đêm hôm rồi, tôi không rảnh tới đồn bảo lãnh cho cô đâu nha."
Tôi im re, không dám hó hé.
Chiếc Bentley bạc xám, vừa sang vừa ngầu, giá cả chục triệu đang đậu chình ình dưới nhà. Người bu quanh xem cũng không ít.
"Anh nhà giàu" đã đến nơi thật rồi.
Chị cùng nhà liếc tôi một cái, ra hiệu: mang rác xuống dưới đi!
Tôi vừa sợ bị coi là lừa đảo, vừa lo bị người ta lừa ngược, tay thì run mà miệng vẫn tự nhủ: "Không sao, không sao đâu…"
Tôi vừa tra số cảnh sát khu Hoàng Phố, vừa chuẩn bị tinh thần có biến là nhấc chân chạy liền.
Thanh niên đứng cạnh xe cúi đầu nhìn điện thoại. Rồi đột nhiên ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi.
Ang ta mặc vest bảnh bao, cà vạt xám đậm gắn kẹp n.g.ự.c tinh xảo, so với trong ảnh còn đẹp trai hơn gấp bội.
Tôi bỗng thấy ngứa ngáy muốn chạy về tô lại lớp makeup rồi mới quay ra gặp ảnh.
Anh ta liếc qua bụng tôi, nhìn sang túi rác trên tay, ánh mắt trầm xuống:
"Cô ăn mấy thứ này à?"
Bim bim trẻ em.
Nước ngọt thì loại giá rẻ
Tôi còn chưa kịp mở miệng nói: "Anh ơi em không phải bồ nhí của ba anh đâu nha", thì anh ta đã rút trong túi rác ra... vỏ kem que.
"Cô còn ăn kem cây nữa?"
Tôi nhìn cây kem hàng nhái trong tay anh mà mặt đỏ bừng.
Không phải là tôi không đủ tiền mua đồ ăn xịn, chỉ là... đồ rẻ thì nó lời hơn chút.
Nghĩ đến cái ví rỗng tuếch của mình, tôi đành ngượng ngùng gật đầu.
Anh nhà giàu hít sâu một hơi, mặt tối sầm, nắm tay siết chặt.
Mà tôi còn đang bận ngắm trai đẹp.
Điện thoại kêu “ting” một tiếng thông báo từ Alipay:
Bạn vừa nhận được 200.000 tệ.
Rồi tin nhắn hiện lên:
"Tôi không biết ba tôi định thế nào với đứa bé này. Nhưng chỉ cần cô còn giữ nó, mỗi ngày tôi sẽ chuyển 20.000 tệ tiền dưỡng thai. Đừng đến tìm mẹ tôi làm loạn."
Trời ơi! Ảnh vừa đẹp trai lại còn… chuyển tiền thiệt?!
Tôi sờ sờ cái bụng vừa ăn no, gật đầu lia lịa:
"Vâng ạ! Anh ơi!"
Anh trừng mắt nhìn tôi.
Tôi vội vàng che miệng, cười khúc khích:
"Là... tôi gọi giùm bé con trong bụng thôi mà~"
Có lẽ vì mấy đời bồ cũ của ba anh ta toàn là thứ dữ, nên anh ta có lẽ vẫn thấy chưa yên tâm.
Sáng hôm sau, anh ta đến tìm tôi.
Dắt tôi đi ăn sáng kiểu Quảng Đông.
Chuẩn luôn, kiểu mà mỗi buổi sáng có tận 108 món ấy!
Mà tôi thì… không dám ăn.
Xem mấy bộ phim cung đấu kiểu “chín hoàng tử tranh ngôi” nhiều quá rồi phải giảm bớt thôi, tôi hoài nghi ảnh dẫn mình đi ăn là để nhân cơ hội bỏ thuốc cho sẩy thai!
Tôi ôm bụng, mặt trắng bệch, nói nhỏ:
"Em bé đạp em dữ quá… Tôi mệt, không muốn ăn đâu."
Anh ấy nhíu mày, quay sang nói với phục vụ:
"Cho mấy món thanh đạm đi."
Tôi vội nhào tới ôm tay ảnh.
"Uầy! Chắc chắn là tập gym! To thật!"
Anh nhà giàu hơi cứng người lại.
Tôi tranh thủ vùi cả người vào lòng ảnh, rên rỉ:
"Ọe... Khó chịu quá… muốn ói…"
Tôi giả vờ nôn mà cái bao tử yếu đuối này nó cũng lên tiếng thiệt.
Đau muốn xỉu.
Tôi ôm bụng run rẩy, chẳng còn tâm trí mà "tranh thủ đụng chạm" gì nữa.
Anh bế thốc tôi lên, đưa thẳng tới bệnh viện, tốc độ lái xe lên tới 200.
Giữa đường, anh nghiến răng hỏi:
"Đường Chi, ba tôi đối xử với em vậy đó hả?"
Tôi lờ mờ tỉnh, trong đầu toàn dấu chấm hỏi.
"Ủa? Sao ảnh biết tên mình?"
Anh ta càng lo hơn.
Cuối cùng… anh ấy theo tôi đi làm xét nghiệm luôn.
Tôi nằm dài trên ghế sofa trong Bentley, mùi tiền thơm lừng khiến tôi lâng lâng, lại bắt đầu c.h.é.m gió:
"Mấy người trong chỗ làm đã biết em có bầu rồi, anh có thể giả làm ba đứa bé không?"
Tôi ôm bụng, mắt rưng rưng:
"Mấy bữa nay em không biết giải thích sao hết, tụi nó nói xấu em sau lưng nhiều lắm."
Anh ta siết tay lái, lưng thẳng tắp.
Một lúc sau, gật đầu dứt khoát:
"Anh sẽ không để ai nói xấu em."
"Hay quáaaa~"
Tôi vỗ tay reo vui:
"Vậy em gọi anh là chồng nha!"
"Chồng ơi, mấy người trong lab em toàn là dân Tứ Xuyên. Đàn ông bên đó sợ vợ dữ lắm!"
"Em sau này kêu anh đi đông thì không được đi tây đâu đó. Không nghe lời thì em quê lắm!"
Anh ta ngập ngừng vài giây, rồi lại gật đầu.
Tôi sung sướng như trúng vé số:
"Trời ơi, có chồng đẹp trai nghe lời, cảm giác đúng là tuyệt vời luôn á!"
…
Tôi đúng là quá ngây thơ, lại bị gài bẫy rồi.
Vừa mới lén lút ăn vặt một chút đã bị người ta tố cáo.
"Chính là cô ta! Cô ta tự tiện đưa người lạ vào phòng thí nghiệm, còn trộm cả s.ú.n.g hút pipet của tôi!"
Một nhóm người hùng hổ kéo vào.
Dẫn đầu là một người đàn ông, phía sau anh ta là... Tô Ninh Tuyết người đang gào lên như thắng trận.
"Tôi thấy Đường Chi chắc là sống túng thiếu quá nên sinh liều rồi, vì mấy cái đồ một hai ngàn tệ mà không cần cả mặt mũi. Ở chung với cô ta đúng là mạo hiểm, ai biết khi nào lại lén dùng đồ skincare của tôi!"
Tôi tức đến run cả người.
Trước kia tôi nhường nhịn Tô Ninh Tuyết là vì cô ta cho tôi thuê một căn phòng nhỏ với giá rẻ.
Chạy chân sai vặt, làm thêm vài phần việc trong lab thì thôi cũng được, nhưng mà xúc phạm nhân cách là tôi không nuốt nổi!
Tôi giật phăng kính bảo hộ, chỉ vào mặt cô ta mắng:
"Mày ăn phải phân thối ở đâu vậy? Mồm hôi nồng thế?"
"Ở đây có camera đầy rẫy, dám cá không? Nếu tao không trộm đồ, mày ra cổng trường vừa trồng cây chuối vừa… đi cầu cho tao!"
Lời còn chưa dứt, tôi nghẹn lại nơi cổ họng.
Bình luận